Nam Dao dịch Chân Phương, đọc thơ mà ngỡ gặp Apollinaire, đang ….uống vin de table nhà họ Phan ăn mày !
Hoan Lạc
Đá sống lại
tim đập
biển (nổi cơn) * khát
lửa (cảm) lạnh
Rơi chiều trọng lượng hư vô
Say (cơn) vĩnh cửu
tôi sẽ vượt những chân trời sáng tạo
Khi cánh bướm giấy bay lại
tất cả
trở thành khói
bay
* chữ trong ngoặc: có thể bỏ, tùy gu ăn chơi ngôn ngữ
Nghệ thuật Thơ
Ḥn đá
cuối cùng biết thắng sức hút đồng tâm của đất
đă bay lên
trong lúc ngôi sao lạ
sáng rực
đỉnh chót vót
của thơ
Kẻ mộng du không đợi sợi dây căng
sới vào khoảng không
trong anh
chập chững bước đầu
Van Gogh
Một đôi giầy
ngoài sân ngồi uống café
Mặt trời ngất xỉu
mặc cho ánh mắt trở mầu hoang vắng
Vẫn cứ nh́n
thật lâu
cho đến độ băo ḥa
của khung vải trống trơn không chân dung
kư
Phật
Học
Thôi đừng cố
hảy cứ trải ḿnh trên thảm cỏ
Chút nữa
sâu bọ sẽ kéo đến
Quên,
quên đi
những tôn giáo và những triết học
chẳng mấy cần
Hăy nh́n với cách thế lắng trầm
chế ngự
thế giới của lăng quên
Đó là bài học đầu
để víu vào
tồn tại.
Henri Michaux
Chập chùng trăng hỗn mang
nghĩa đôi
chùn bước
chim bay
Cổ cắt trong mơ
một kẻ thức giấc mất đầu
Một kẻ khác
hàm hồ
thử nghiệm lại
Rời, rơi tụt
lần này xuống hố thật sâu
đến mất tích khi có người đánh thức
Chỉ nhà thơ
ngủ b́nh yên
Mặt che đủ thứ mặt nạ cần cho yên giấc ngủ.
Hàng ngày
Bóng/
qua đi
Vĩng cửu/
đọng lại
Gương tiếp nối vào gương
Dịch/
hỏng/
Ḍng nối tiếp ḍng
thành phố với đàn bà vương văi
Mi c̣n trốn/
ở đâu ?
Đàn bà
Lâu rồi
tôi trồng hoa sa mạc
chung quanh im ĺm
Lồng chim trống tênh móc vào trí nhớ
trong mơ tôi khóa thật chặt
cửa, tủ
vào ngày sinh nhật tôi,
tôi gào lên
tôi vắng mặt
…th́ người đàn bà trần truồng
với mùa xuần không c̣n ham muốn bước vào
Tôi hỏi tôi ?
Ơ, giờ làm sao?
Gửi Lư Bạch
Ngỗng trời bay đi
đầu mùa giông băo
Tiếng vỗ thời gian bào ṃn một đời
Ngỗng trời lạc lối mù sa, xa tít
Ta bám vào thơ để sống, thơ ơi…
Mê ám
Hư vô ư, đâu có ǵ lạ
Trần truồng như biển
tôi giong buồm trên tro tàn và đá sắc
Như đứa gái đồng trinh
ứ tràn nhục cảm
ṿng tay khổng lồ ôm tṛn trái đất
Ham muốn
là cái ṿi voi
cứ măi măi đánh nhịp
Tôi tiến hành chuyện đôi lứa
…cứ thế,
với hư vô.
Hoá Thân
Từ mảnh này sang mảnh kia
thịt da tan tác
Trên đống lửa
con chữ dướn lên
trí nhớ bốc thành khói
Giữa xa và gần
màn đêm chém chẻ ra đôi
Cân bằng
Đánh dấu bốn mùa
với cái nhẩy những con cóc trong bóng đen
Khóa và ổ,
hiện thực đóng khuôn trong bóng gương
Ồ nơi nào,
th́ chốn nấy.
Con rắn mang bành
ḅ một ḿnh trên gềnh đá hoang,
Sức nặng tŕ nửa bàn cân làm chao đảo những tuần hoàn vô vọng
khi mọi sự
đă an bài.
Ṿng tṛn
Mỗi lần cửa xập lại
và cái bóng qú giữa hai chuyến đi
Mỗi lần
ngày sụp xuống
một góc không c̣n ánh sáng mặt trời
với trí nhớ bị đánh cắp văng ra
Th́,
tôi bừng mắt
rất vô tư
một chân trong
một chân ngoài
tôi bắt chước
cái com-pa
vẽ một ṿng tṛn
ṿng không hoàn hảo
của niềm tuyệt vọng.