Thi Nhân
mở cánh cổng bình minh
nhìn thiên thu bốc lửa
bước vòng quanh ngọn cỏ
rình đợi ý sơ sinh
nhảy qua mọi chân trời
đập đầu vào tuyệt đối
tung hứng các vì sao
nghịch đùa cùng cát bụi
đóng kịch với chiêm bao
giữa điệp trùng sân khấu
mặt trước với mặt sau
viết hay là hiện hữu ?
những điệu hát vô tri
kêu gào trong đất đá
mặt trời thức thâu đêm
ngắm bóng trăng tàn tạ
diện mục oà sóng vỡ
đau nhức nhịp thiên hà
bản lai duềnh tăm bọt
bên mép mạn đà la
giao hoan và hấp hối
mỗi giây mỗi chào đời
ngậm trái vú Maya
chờ mọc răng học nói
Sinh nhật của tôi và gió
...scrivo il mio nome sul vento.
Diego Valeri
cắn vỡ
hạt nắng muộn màng
nếm trên lưỡi
vị nhạt không gian
lắng nghe con tàu gió
rời mọi bến mây
chở sạch những mùa lá rụng
bây giờ
bánh sinh nhật là vầng trăng
nến cắm
rặng cây tuyết trắng
chẳng còn bãi bờ nào
mời gọi một chuyến lang thang
trời rộng biển xanh
cạn dần trong cái gạt tàn
nhặt mảnh vụn hoàng hôn châm điếu thuốc thu
nhấc chiếc bóng say đặt lên vai
áp môi rét buốt lần cuối lên mặt địa cầu
tặng lại tấm gương vài sợi khói
con đường xa hơn niềm tuyệt vọng rã cánh
con đường xa hơn sự vùi lấp tính danh
trong túi sẳn sang
tấm vé một chiều
hành trình
về cõi lãng quên
hành trình
vắng dấu chân em
biển chỉ đường là mộ chí
Giấc mơ xanh
1
chuyến bay hè lại chở bến bờ
vòng quanh thân xác trống
2
những ngày của cát
nối theo
những đêm của rượu
3
Kéo ghế xích đu ngồi trước biển
Ru nhịp tim theo đàn phong cầm sóng bạc
Nhìn mấy nốt nhạc mây bay lượn
Nghe trong máu chất muối nhạt dần
4
nhớ vu vơ
thuở nào trốn lớp
rủ rê mưa nắng chạy rong
bị đám giai nhân
phạt quì gối
trên cồn bãi vắng
học mãi không thuộc
bài biệt ly tan hợp vỡ lòng
5
những ngày của rượu
nối theo
những đêm của cát
6
tất cả nước biển cộng lại chỉ bằng một giấc mơ xanh
tổng số các chai cốc
là cơn say hữu hạn
Trích « Biển là một tờ kinh »
CHÂN PHƯƠNG