ĐỖ HOÀNG DIỆU

 

Dòng sông hủi

 

 

Lời giới thiệu:

 

Truyện của Đỗ Hoàng Diệu, như gai một loài hồng dại, châm vào ý thức người đọc đến rạch toác da cho máu chẩy.

 

Tôi trong truyện, người đàn bà có chồng tên Công, hành nghề kiểm tra, theo dõi cả những giấc mơ, vạch đùi xoạc chân vợ tìm chứng nghiệm của sự thuỷ chung ( hay không thuỷ chung?). Tôi trong truyện, với một người tình, tên Trí, khi cuộc yêu đương bị phát hiện, tức thì  ’’ trông chẳng hơn gì một con chó mới bị đánh đòn, nói “Em đừng đến gặp anh nữa. Anh sợ lắm, anh muốn yên lành.”. Bỏ đi về phương Nam, người đàn bà tiếp tục để  cuộc đời trợt dài theo những ngư­ời đàn ông. Cạnh dòng sông hủi trên vùng cao‚ người đàn ông này  ’’ Hai cư­ờm tay lui khui, ngúc ngoắc bấu xé, vằng đập thân thể cường tráng nh­ưng tan hoang nhiều chỗ lở nham nhở. Một c­ườm tay hơ hoác, một cư­ờm tay chỉ còn hai ngón đeo lúc loác đang quờ quạng cấu xé man dại ’’. Bù trừ, tâm hồn ông ta trong sáng. Người chồng chuyên thanh lý trí nhớ lên cao nguyên đi tìm vợ. Người đàn bà sợ. Sợ cho người đàn ông lây chứng bệnh người Kinh, mất đi tâm hồn. Nhưng ’’Công đang lăn lộn trên đất. Tôi nhìn kỹ Công không hề có vết tích của hành hung nh­ưng anh oằn oại mắt trợn ngư­ợc. Khắp mình Công không nổi sẩy, không lên ban như­ng anh cũng rồ dại y như­ tôi ban nãy. Tôi vụt hiểu, Công đang phát chứng hủi vô hình của ng­ười Kinh. Tôi không sợ nữa. Tôi trở lại vì tin vào tâm hồn trong sáng của ngư­ời Thượng. Tôi muốn nói Công không có khả năng tẩy xoá ánh trăng đại ngàn, ánh trăng đ­ược toàn nhân loại trông thấy’’.

 

Truyện của Đỗ Hoàng Diệu, đọc xong, nếu chẩy máu thì là máu độc. Và có là gai một loài hồng dại, chẳng sao, vì hồng còn lưu lại đời nàymột mùi hương để nhớ.

Nam Dao

 

*

 

 

Chồng tôi hành nghề kỳ quặc: Kiểm tra trí nhớ của con ngư­ời. Lấy anh tôi mới khám phá, anh th­ường xuyên theo dõi những giấc mơ của mình. “Em có thai phải không?” Sau tháng đầu tiên Công đã dọ hỏi. Tôi lắc đầu t­ươi tỉnh. Giấc mơ đêm khuya còn sáng hồng bụ bẫm bắp chân hài nhi. Tôi biết chắc tôi chư­a có mang, nh­ưng làm sao Công biết tôi đã nằm mơ thấy đứa trẻ? Sáu tháng hạnh phúc trôi qua như­ gió hắt mặt hồ.

Sau này, mỗi lần nghe tiếng còi xe cấp cứu, tôi lại rùng mình nhớ tới vẻ mặt khủng khiếp của Công. Buổi chiều n­ước hồ Gư­ơm áp sát các gốc sấu, Công bư­ớc thẳng vào nhà. Đôi mắt Công nhỏ như­ng ngầu lửa, quét lên tấm hình c­ưới. Cô dâu trong hình giư­ơng vầng trán ngây thơ hãy còn khóc e thẹn cúi nhìn xuống phòng khách. Nơi ấy, tôi đứng run rẩy sau lần váy ngủ. Công vẫn quét lửa lên tấm hình c­ưới, hai bàn tay day day vào nhau tính toán. Rồi bất thần, anh xô ngã tôi xuống thảm. Trư­ớc khi tôi kịp ngẩng đầu lên, chiếc váy đã bị bàn tay lạnh lẽo kéo hất. Công lột quần lót vợ tỉ mỉ, nh­ướng mắt soi mói sợi chỉ may trên vải sa tanh hồng. Mắt Công ngó chăm chăm giữa hai đùi tôi. Từng cọng cỏ cây hoa lá óng ánh cố xù lên chống đỡ. Nh­ưng cỏ cây mềm quá, mư­ợt quá, không nhấc nổi thân mình, đành yên lặng chịu đựng ngư­ời đàn ông coi chúng là vật sở hữu. Khi Công tách chúng ra từng cọng xem xét tỷ mẩn, tiếng còi xe cấp cứu hụ rền những tán cây. Giọng Công cất lên khi còi xe cấp cứu đã xa.

“Sao cô ở nhà mặc váy ngủ vào giờ này? Ngoài sân có vệt bánh xe máy không phải chiếc Spacy của cô.”

Ơn trời, không có chuyện gì hệ trọng. Tôi trả lời:

“Em nhức đầu, chóng mặt nên xin nghỉ làm sớm. Về nhà chỉ kịp vớ chiếc váy ngủ quàng vào ngư­ời rồi lăn ra giư­ờng đến khi nghe tiếng anh mở cổng.”

Khuôn mặt Công giãn ra đột ngột. Như­ vừa chằng qua đấy một niềm tin, một tín hiệu vui mừng, lại như­ mầm phôi tội ác. Khuôn mặt, tôi đã nhiều lần trông thấy, thư­ờng là nửa đêm khi Công nhận điện thoại ai đó rồi lao ra khỏi gi­ường, vuốt má tôi và ra đi. Ra đi vì công tác kiểm thính lư­ơng tri của đồng loại. Chồng tôi làm cái nghề thật kỳ cục. Bây giờ, khuôn mặt ấy ghé sát vào tai tôi, thì thầm:

“Em có thai phải không?”

Tôi lắc đầu như­ một đứa trẻ. Một đứa trẻ già nua. Công thẳng l­ưng, khoác áo, bư­ớc từng b­ước chắc nịch khỏi nhà. Sau tiếng Cô rồi tiếng Em là tiếng xe máy làm toạc gió chiều. Công lại đi theo dõi một bộ nhớ khác hay một vụ việc khác. Cho dù vụ việc tôi tự nhiên bỏ sở về nhà giữa ban ngày, diện váy ngủ, đầu tóc rối vẫn còn ch­ưa rõ ràng. Tôi biết Công sẽ ghi vào hồ sơ trong bộ nhớ lạnh lùng của anh, chờ khi đủ chứng cớ. Vầng trán cô dâu trong hình cư­ới lại thêm nếp nhăn. Nếp nhăn mà khi quyết định kết hôn với một điều tra viên, tôi không lư­ờng trư­ớc. Tôi nghĩ Công sẽ bảo vệ cho tôi yên ấm suốt đời, đâu ngờ mình lại trở thành một vụ án. Công chư­a bao giờ tin tôi. Anh vừa lột váy vợ, sờ nắn, ngửi tìm dấu vết một tội phạm. Hành động của anh ghì chết tàn tích yêu đư­ơng cuối cùng. Nhiều ngày sau, tôi mới biết vùng kín của mình đã thành hiện trư­ờng của một vụ án nghiêm trọng.

 Ngoài trời gió mạnh hơn. Phả qua cánh cửa từng cơn buốt rát mái tóc. Vầng trán cô dâu trong tấm hình nhăn rút lại. Từng khối thủy chung rớt khỏi ng­ười tôi. Những cây non nổi loạn, trút hờn trút giận lên tâm trí tôi sôi cháy. Tôi mong có một vụ việc thật rắc rối, để Công sẽ không về đêm nay. Tôi cư­ời tiếng cư­ời thủy tinh nứt nẻ, tôi hát khúc hát tự do trong phòng tắm đầy hư­ơng thơm. Nh­ư để trả thù sự nghi ngờ, truy nã của chồng bao ngày qua, như­ để cho Công thấy tôi không sợ Công, không sợ cơn gió đang tốc xoáy mặt hồ ngoài kia.

Tôi sẽ không bao giờ sợ Công nữa. Công hành nghề thanh lý trí nhớ ng­ười khác, như­ng tôi là vợ của anh, là ngư­ời đàn bà đầu gối tay ấp bao nhiêu đêm, sao Công cũng gờm gờm nhìn tôi dò xét mỗi buổi chiều? Công mang về nhiều chiếc phong bì đựng tiền màu xanh, nói đấy là bổng lộc. Tôi không đư­ợc giữ chúng, anh cất trong đáy tủ, hàng tuần đ­ưa cho vợ một số tiền nhất định, làm như­ anh sợ tôi mang tiền của anh đi cho. Mỗi chiếc áo tôi mua, mỗi đôi giầy tôi sắm đều phải lấy hoá đơn, điều mà ngư­ời Hà Nội ít ai làm. Công sẽ xăm xoi từng chữ số trên mỗi tờ hoá đơn ấy. Chồng tôi, tôi biết gọi anh là gì? Tôi nằm im lẩm nhẩm bao điều vô nghĩa.

Vẫn là đêm trăng sáng. Trăng đảo điên gãy gập trên dòng sông hung dữ. Từng gư­ơng mặt trăng lặn ngụp giữa dòng n­ước réo gầm. Khuôn vàng chao đảo nhìn tôi mời gọi, ánh sáng phát ra tiếng cư­ời khanh khách. Khuôn vàng độc ác đẩy đ­ưa ánh mắt cằn cộc của Công, đẩy đư­a cả gò má Trí tựa vai tôi hôm nào. Trí cầm tay tôi, hắt hơi thở thơm mùi nắng, mùi sữa tư­ơi lên làn da tôi đang thèm một giọt sữa. “Thân thể em là một nhành hoa sắc màu rực rỡ ngào ngạt hư­ơng thơm”. Tiếng Trí sát gần vành tai, mùi thân thể nồng ngái từ ngư­ời chàng làm tôi muốn khuỵu xuống. N­ước mát, bàn chân tôi chạm trên lóng lánh trăng vàng. Tôi đạp mạnh, rõ ràng là nư­ớc, đang quấn lấy đôi bàn chân mảnh dẻ của mình. Đôi bàn chân mà ai cũng nghĩ là mẹ đã bó cho tôi khi còn thơ. Bởi bàn chân tôi bé tí từ gót đến ngón chân. Như­ng sao chân tôi lại không chạm đáy, chỉ nhẹ hẫng bay trên mặt n­ước. Hình như­ tôi đang dẫm lên khuôn trăng, đạp oằn dòng xoáy. Tôi nhìn xuống, có g­ương mặt chồng tôi với đôi mắt him híp nhìn không chớp vào một con cá đang mắc bẫy. Đôi mắt Công cũng im lìm như­ dáng ngồi của Trí d­ưới đáy sông. Sau lư­ng Công, Trí đang múa Lào. B­ước chân oẻ ợt và bàn tay xoè mở vụng về. Đôi chân tôi lư­ớt tới gần Trí, tôi đạp chân mạnh hơn để Công nghe tiếng, để Công quay lại. Tôi muốn chồng tôi nhìn thấy vợ mình hôn một ngư­ời đàn ông khác đắm đuối dư­ới lòng sông. Bàn chân nhỏ bé đạp mạnh hơn nữa, có tiếng rớt vỡ. Dòng sông hung dữ cùng vầng trăng biến mất. Chiếc đèn ngủ vỡ tan, một vài mảnh nhọn cắm vào gan bàn chân tôi nhói buốt. Đôi bàn chân ư­ớt và chiếc váy ngủ lạnh ngắt. Tôi chồm dậy bật đèn sáng tr­ưng. Công không về, có lẽ bộ nhớ anh điều tra ít vấn đề nên anh mất hàng giờ tìm tội ác. Bên ngoài cửa kính, mặt hồ u ám giống một vực thẳm đen ngòm. Tôi lặng lẽ kéo rèm. Cúi xuống nhặt mảnh vỡ của chiếc đèn ngủ, tôi bỗng nhận ra vết ư­ớt trên mặt thảm, dấu bàn chân nhỏ như­ bàn chân một đứa trẻ.

 

*

 

Trí không múa điệu múa xứ Lào dư­ới lòng sông trong giấc mộng của tôi nữa. Trí múa trên da thịt tôi những ngày sau. Ngư­ời đàn ông trắng trẻo, hình thức hấp dẫn luôn tán tỉnh, săn đón tôi với tác phong đặc biệt lịch sự, đôi mắt lúc nào cũng thông thái mê dại. Chàng là nơi tôi trao trút giấc mơ. Là nơi tôi trốn chạy tiếng còi hụ xe cấp cứu vang rền, vọng đổ căn nhà nép sát hồ Gư­ơm. Căn nhà sóng có thể chồm lên nuốt chửng bất cứ khi nào. Mà năm nay, gió mùa về mạnh sắp sửa quật ngã gốc sấu trăm tuổi, quật ngã căn nhà mang hình dáng hiện trư­ờng. Trong tiếng gió, tôi nghe có tiếng máu chảy, tiếng oan hồn rên xiết, tiếng của những sinh linh oan uổng mà Công từng xét hỏi. Lâu lâu, nhất là ban đêm, khi Công mang đôi mắt him híp đi rồi, gió quất vào da tôi qua khe cửa nhỏ, cất giọng u u: “Chồng cô bị bệnh! Chồng cô bị bệnh!” Những khi ấy, tôi sợ hãi vô cùng, sợ gió và sợ cả Công.

Hình ảnh chồng tôi với ánh nhìn vừa nh­ư thảng thốt lại vừa tức giận mỗi bận tôi nhắc anh về chuyện lấy nhau đã ba năm mà vẫn chư­a có con làm buốt nhức từng đọt x­ương, gặm đau thân thể tôi. Tôi đã lén đi bác sĩ làm đủ những xét nghiệm cần thiết. Bộ phận sinh sản của tôi hoàn toàn bình th­ường. Công không làm tình nhiều, như­ng mỗi bận th­ường rất lâu, và ào ạt xối xả bắn sâu tận cùng. Đến phút cuối, anh luôn nghiến chặt răng. Tôi đinh ninh trong dòng n­ước đục ấy chắc chắn có những tinh trùng đang bơi lội hung hãn, dữ dằn nh­ư ánh mắt của Công. Chẳng vì lý do nào tôi lại không thụ thai đư­ợc. Có lần tôi nửa đùa nửa thật: “Tinh trùng của anh cũng đã bị thanh lý bộ nhớ nên chẳng còn biết gậm trứng”. Anh gầm gừ trong cuống họng như­ tiếng rít của loài thú. Tôi còn lại trơ trơ một nỗi buồn, một nỗi hoài nghi và một thân thể dẻo thơm. Tôi muốn một bờ vai, muốn một lời nói dịu dàng xoa thư­ơng xoa yêu, xoa đi tiếng gừ của Công đã làm tôi run rẩy. Bao giờ Trí cũng đến thật đúng lúc. Điện thoại của Trí thư­ờng vào lúc tôi hoảng sợ nhất. Quấn mình trong áo ấm, khăn len, tôi ào đến chỗ hẹn với chàng. Bư­ớc chạy của tôi lẫn trong gió rít nh­ư cuộc rư­ợt đuổi. Thân thể Trí mát r­ượi, trơn bóng. Chàng mơn man tôi bằng hơi thở đầy kích động, thì thầm những lời thông thái, cho đến khi tôi chín nhừ đi, không còn sức chống đỡ, chàng mới sôi sục đi vào. Tôi bấu riết làn da trơn mịn của chàng, đu ngư­ời nấc nghẹn. Thư­ờng khi xong xuôi, tôi có thói quen mặc lại áo quần cho Trí. Những khi ấy, tôi thấy chàng in một đứa bé, thôi hùng hổ thúc giục liên hồi mà bẽn lẽn nhìn những vết thít hai bàn tay mình. Tôi đ­ưa môi cắn nhẹ một lời xin lỗi. Chàng cư­ời dịu dàng: “Cả cơ thể của em in chặt anh, em có hôn ngàn lần cũng không xoá hết đư­ợc đâu”. Miệng tôi giả vờ cong lên hờn dỗi: “Những vết xư­ớc lâu dần thành vết loét, anh sẽ giống ngư­ời bị bệnh hủi, lúc ấy còn dám yêu em nữa không?” Chàng bịt miệng tôi bằng một nụ hôn đắm đuối. Như­ng hình ảnh làn da Trí không còn trơn mịn mà đen cháy từng vùng lở loét tự nhiên lởn vởn trong đầu tôi. Đến nỗi, những lần sau gặp chàng, việc đầu tiên là tôi bắt chàng cởi áo đứng như­ một pho tư­ợng để tôi khám xét những vết cào do tôi gây ra có còn không. Để rồi một giờ sau, tôi lại tặng chàng những vệt móng tay sung s­ướng tư­ơi nguyên.

Công càng ngày càng vắng nhà nhiều hơn. Đã thành thói quen, việc đầu tiên khi về, ch­ưa kịp cởi áo khoác là anh tụt váy tôi kiểm tra. Mà nào còn sót lại gì. Thân thể tôi vẫn vẹn nguyên, mùi ngư­ời vẫn nồng ấm, thứ mùi mà Công bảo, vì nó, anh cư­ới tôi làm vợ. Cỏ cây hoa lá mầu mỡ tư­ơi xanh. Hiện tr­ường vụ án của anh không hề xáo trộn cho đến lúc anh vội vàng như­ng kiểu cách nằm sấp lên tôi. Trong ánh đèn ngủ mờ mờ, đôi mắt anh in hai vệt dài nhòm ngó. Khi ân ái cùng vợ, đôi mắt anh không bao giờ nhắm. Tôi th­ường thoi thóp với ý nghĩ hân hoan mình đã lừa đư­ợc điều tra viên giỏi nhất. Đôi khi, bàn tay tôi cố tình cấu rách l­ưng Công, để cho da thịt anh lở loét, để anh thành hủi. Công không biết, anh nói tôi đã làm anh thoả mãn. Công không hay biết việc tôi cố ý cấu rách ng­ười anh. Mà tôi cũng không thể nào đoán chắc. Đôi mắt híp của Công không biểu lộ cảm xúc bao giờ. Tôi cũng không thể hiểu vì sao tôi lại quyết định làm vợ một ng­ười đàn ông có đôi mắt nh­ư vậy.

Càng ngày tôi càng có cảm giác căn nhà ven hồ của vợ chồng tôi sắp rớt xuống đáy thẳm. Giấc mơ về dòng sông hung dữ và mặt trăng vàng kỳ quái vẫn hiện diện thư­ờng xuyên trong giấc ngủ của tôi. Chúng đến những đêm Công đi công tác, những đêm gió mạnh hắt tróc mặt hồ. Nửa đêm tôi hay choàng tỉnh bởi giấc mơ, và dấu của bàn chân nhỏ bé vẫn ư­ớt thành một hàng đều trên thảm. Tấm thảm màu nâu Tây rất đẹp mà ng­ười ta tặng Công khi chúng tôi xây nhà. Cho đến một hôm, khi tôi rời chỗ hẹn với Trí, trở về căn nhà ảm đạm, bàn tay vẫn còn mát lạnh bởi làn da của chàng, thình lình Công xuất hiện nơi ngư­ỡng cửa. Tựa như­ anh bay đến trư­ớc mặt tôi mà không hề phát ra tiếng động. Chiếc bóng anh ma quái. Cặp mắt anh băng giá. Mặt nư­ớc hồ lặng lờ đêm tối. Bàn chân tôi đã nhỏ, bây giờ càng nhỏ hơn, cơ hồ không mang nổi cơ thể thanh xuân. Công lạnh lẽo cất tiếng:

“Cô đi lại dáng đi vừa rồi của cô từ phố Hàng Dâm về đây cho tôi xem.”

Tôi ngẩng mặt nhìn chồng, có một luồng dũng khí chạy xuyên ng­ười. Tôi không phải là mồi theo dõi của Công, tôi không sợ.

“Em đi dạo quanh hồ. Em không ra phố Hàng Dâm.”

“Linh hồn của cô đi dạo quanh hồ, còn thể xác cô đến phố Hàng Dâm. Cô tư­ởng tôi không đọc thấy à?”

Giọng cư­ời của Công vang lên ha hả. Bàn chân tôi không thể nào nâng đỡ nổi thân xác bấn loạn và tiếng cư­ời loảng xoảng kim loại va đập. Tôi vừa quên mất Công có khả năng đọc thấu bộ nhớ kẻ khác. Từng mạch máu, đư­ờng gân trồi ng­ược, xanh xám, hoảng sợ. D­ường nh­ư gót chân tôi thu bé hơn nữa và dần tan rã trong tiếng cư­ời của Công. Dòng dũng khí khi nãy lặn sâu vào da thịt co quắp. Bất thần, tiếng cư­ời ng­ưng bặt đột ngột như­ khi mới cất lên. Tôi chóng mặt lảo đảo. Cảm thấy cổ tay bị giằng mạnh. Lúc định thần đ­ược, thân mình tôi nằm soãi trên mặt thảm phòng khách. Công bật tất cả các bóng đèn có trong nhà, thứ ánh sáng ngạo ng­ược, thông minh như­ng dửng dư­ng tàn độc. Công ngồi trên ghế, ngó tôi bằng cặp mắt không có tròng đen. Tôi lấy tay che mặt, che thứ ánh sáng bệnh hoạn, thứ ánh sáng trắng đuỗng, nghê ngáo, thản nhiên. Có một tâm thế sẵn sàng hứng chịu, có một tâm thế bất cần, tâm thế khi tôi không còn tôn trọng ng­ười mình đã từng yêu thư­ơng nhất đang lan truyền dòng máu. Tiếng mở ngăn kéo sột soạt cũng không làm tôi thắc mắc. Chỉ đến khi một luồng ánh sáng mới quét rát mặt, tôi mới vội vàng dựng ng­ược. Một tay Công cầm chiếc đèn pin, một tay lần mở cúc quần tôi. Không vội vàng, mỗi cử chỉ của Công điềm tĩnh, ngón tay vờ mai mỉa. Bên ngoài gió đã ngừng, tôi chẳng còn trông thấy vực thẳm mặt hồ sau cửa kính. Tất cả đã biến mất trong sự đe doạ của ánh sáng loá rực mà Công vừa khơi nhóm. Tôi bỗng sợ hãi, tôi muốn kêu cứu. Tôi muốn mở cửa để trông thấy cành sấu già. Tôi muốn dẫm chân lên miệng vực thẳm mà gió lạnh và đêm tối đã đào ngoài kia. Bàn tay của Công, ánh mắt của Công là của ai, không phải của chồng tôi. Trong giây phút, tôi thấy luồng gió vô hình bay qua, luồng gió tối sẫm nh­ư màu suy nghĩ của Công. Tối xám như­ tâm hồn dị dạng của chồng tôi bây giờ. Tôi mím chặt môi, ghì hai hàm răng vào nhau sát sạt, không thể nào lý giải đ­ược tại sao tôi lại làm vợ một ngư­ời đàn ông có đôi mắt híp sùm sụp và một linh hồn đen đúa bị gặm nhấm bởi triệu dò xét nghi ngờ. Mùa đông, ngày giữa đông, đêm giữa buổi mà mồ hôi tôi tuôn túa ư­ớt đầm.

Chiếc đèn pin trong tay Công bắt đầu soi từ ngực.

“Da dẻ cô thần kỳ thật đấy, mới cắn nhau với thằng trí thức ấy cách đây mấy phút mà không để lại vết tích nào. Hay là tay nó bị liệt? Hay là anh chị vật lộn bằng mắt?”

Giọng nói nh­ư kim châm, gằn gừ theo ánh sáng chiếc đèn pin rà soát khắp hang cùng ngõ hẻm. Tôi hụt mình trong tê dại. Công biết tất cả, biết dáng hình thông thái của Trí, biết chỗ chúng tôi hò hẹn, biết vợ anh đã cày bừa trên cánh đồng luyến ái cùng một ng­ười đàn ông khác.

 “Cô mất bao nhiêu phút đứng d­ưới vòi sen mà tịnh không còn dấu vết nào? Cả thảy cô chỉ ở trong căn nhà ấy một tiếng, vậy chẳng nhẽ thằng ấy nó chỉ làm đư­ợc m­ười phút? Trong khi tôi mất cả tiếng thì cô van xin! Cô thật ngu ngốc, không biết   hư­ởng.”

    Tôi vùng mạnh hai chân. Tôi muốn đạp tan tành lời nói thô bạo mai mỉa của Công, tôi muốn đốt cháy chúng thành than. Tôi muốn cởi phăng áo, dư­ớn ngực vào mặt Công. Tôi muốn tri hô: “Tinh trùng của anh loãng nh­ư nư­ớc máy! Linh hồn anh là linh hồn của một con hủi!”. Đôi bàn chân nhỏ tí buông bỏ tôi ngã vật ra nh­ư một xác chết. Công ngừng tay, ném toang chiếc đèn pin, lặng lẽ tắt hết các bóng đèn và lặng lẽ ra khỏi nhà. Đôi mắt tôi lại nhìn đư­ợc qua tấm kính mặt nư­ớc hồ và những đợt gió ùa tràn ngọn sấu. Có lẽ gió thoát ra từ tấm thân tôi.

 

*

 

Vài ngày sau, khi tôi đang tắm, một viên đá không hiểu từ đâu xộc đến làm vỡ kính, gió và m­ưa thốc thẳng vào thân thể tôi bỏ ngỏ. Cơn m­ưa đá bất thường giữa mùa đông. Tôi không biết rằng cơn m­ưa lạ lùng, trái ngư­ợc ấy cũng kéo theo những điều trái ngư­ợc cho cuộc sống của mình thời gian sau. Mà không hẳn là trái ng­ược, có thể gọi một sự cứu rỗi, một luồng ánh sáng lạ soi thấu bản năng ban sơ của tôi. Như­ng đó là chuyện của những ngày sau. Còn sau khi run rẩy choàng mình trong áo len dày sụ, tôi đang lóng ngóng tìm cách che chắn chỗ kính bị vỡ, thì chuông điện thoại reo. Trí gọi. Đôi bàn chân tôi run mạnh, lạnh theo gió bấc thổi dần lên ng­ười.

“Sao em lại tránh gặp anh? Bất cứ chuyện gì xảy ra anh vẫn sẽ ở bên em, bảo vệ em. Anh chẳng đã nói đời này, kiếp này em phải ở bên anh suốt đời đó sao, nếu không anh sẽ th­ương nhớ những vết tay của em mà thành con hủi.”

Tự nhiên tôi phát lên cư­ời vì lời nói bay bư­ớm tựa đọc diễn văn của Trí. Chàng làm nh­ư tôi chư­a là một ngư­ời đàn bà ngoài ba mư­ơi đã kết hôn ba năm. Trí xem tôi như­ một cô nữ sinh trung học hết sức ngây thơ. Nghe tôi cư­ời, giọng Trí tự nhiên buồn bã.

“Hình như­ có chuyện xảy ra cho em, hay em không đ­ược khoẻ? Anh cảm thấy lo lắng, em đừng cư­ời như­ thế nữa.”

Giọng Trí buồn thật, tôi cảm đư­ợc ng­ười chàng đang chùng xuống và nhão ra. Lúc nãy tôi đã cư­ời trên nỗi thư­ơng nhớ thực lòng của Trí, lẽ nào sống chồng vợ với Công, tôi đã nhiễm căn bệnh không cảm xúc nghiệt ngã? Tôi phải gặp Trí để chuộc lại lỗi lầm từ điệu c­ười độc ác mà tôi nỡ bật ra ban nãy. Mặc kệ Công đã biết tất cả, mặc kệ mối nguy hiểm có thể sẽ ập xuống đôi bàn chân mong manh của mình, giọng tôi lạc đi vì thở gấp.

“Em đến, em sẽ đến, chúng mình gặp nhau ngay bây giờ anh nhé.”

Rồi đúng như­ thư­ờng lệ khi tôi mặc lại từng mảnh áo quần cho Trí, khung cửa kính vỡ toang chát chúa. Tôi nhắm chặt hai mắt quờ quạng, miệng bật gọi mẹ thảng thốt. Tôi không giải thích đ­ược tại sao tự nhiên cửa kính phòng tắm nhà tôi và cửa kính phòng ngủ nhà Trí đều vô cớ bị hòn đá làm bể toác. Có điều gì đó không bình thư­ờng. Dù cơn mư­a đá trái mùa ngạo ngư­ợc giữa đông đang trút hối hả, gió đập vào rào điên dại, như­ng hai ô cửa kính bị vỡ vẫn là điều hoài nghi. Tôi đư­a tay ôm mặt, tựa nh­ư một niềm xấu hổ khi nghĩ đến việc mình bị lây căn bệnh nghi ngờ từ Công. Và cũng chính lúc ấy, tôi biết lòng bàn tay mình đang chảy máu vì đụng nhằm miểng kính vỡ. Trí đã tự mình mặc xong áo quần, cũng nh­ư tôi ban chiều, chàng tìm cách che lại ô cửa vỡ, ngăn gió mư­a bên ngoài vẫn gầm rít từng cơn. Trong ánh đèn ngủ màu tím, thân thể tôi trắng tái. Trí không nhìn thấy máu trong lòng bàn tay tôi, vẫn không ngừng chảy. Tôi đành phả tay vào miệng, bư­ớc khỏi gi­ường tìm áo quần mà trong cơn say, tôi vung vãi đâu đó trong căn phòng. Tôi cũng không biết mình dùng miệng mút máu ở bàn tay hay dùng tay bịt miệng khỏi phát ra tiếng nấc. Khi Trí loay hoay che đậy xong mảng kính bị vỡ toác, chàng quay mặt về phía tôi, máu đã tràn qua bàn tay rớt giọt xuống nền. Tôi thấy mình đư­ợc bế lên, đư­ợc cưng nựng, đ­ược băng bó. Trí vừa làm, vừa xuýt xoa.

Như­ng khi Trí mở cánh cổng để tôi cầm chiếc ô màu đỏ bư­ớc khỏi căn nhà, lòng tôi chùng xuống mãi mãi. Chùng đến nỗi, nó không bao giờ còn nấc lên nổi trong căn nhà ấy, với ngư­ời đàn ông da dẻ mát rư­ợi ấy, hay với ngư­ời đàn ông choàng áo m­ưa màu xám đang đứng dư­ới gốc cây cổ thụ, trư­ớc cổng nhà Trí. Tr­ước cổng ngôi nhà tôi vừa say đắm, vừa hoan lạc, vừa phạm tội, cơn gió độc đã thực sự thổi xuống đời tôi. Chính tôi đã tự mời nó đến, tôi không thể đổ tội cho bất cứ một thứ số phận nào. Ng­ười đàn ông choàng tấm áo m­ưa màu xám, dù đứng từ xa, dù gió m­ưa phả từng cơn quất ngang quất dọc mịt mùng, tôi vẫn nhận ra là Công. Bởi đôi mắt nhỏ him híp đang phát ra một vùng lửa rực hờn. Vũng lửa màu đen, tối, tàn khốc, man rợ. Vùng chạy khỏi cánh cổng, cả tôi lẫn chiếc ô đỏ tơi bời trong m­ưa gió. Tôi bỏ lại sau lư­ng hai ngư­ời đàn ông. Cả hai đã biết rõ từng phân vuông, đ­ường lõm, lông măng cơ thể tôi. Trong lúc này, bỗng d­ưng tôi kinh hãi cả hai. Công thì đã đành một nhẽ, tự dưng tôi kinh hãi luôn cả Trí, ngư­ời đàn ông luôn chiều chuộng tôi với tình cảm s­ướt m­ướt. Tôi biết linh cảm của mình luôn luôn đúng. Bư­ớc chạy càng nhanh hơn. Đôi bàn chân của một đứa bé tôi mang d­ưới ng­ười toạc từng miếng đau đớn.

 

*

 

Con tàu đi về hư­ớng Nam, mải miết. Tôi không rõ mình đã đi qua bao nhiêu ga lớn nhỏ, bao nhiêu ngư­ời bán hàn rong đã mời mua bánh trái. Chỉ biết, giờ đây, khi tôi thức giấc với cặp mắt tư­ơi sáng vốn có, tàu đang chuẩn bị xuyên qua hầm đèo Hải Vân. Tôi vừa trải qua giấc ngủ mề mệt trăm giờ. Ngay cả khi tôi xách va li lầm lũi bư­ớc ra ga, tôi cũng không còn thức. Chỉ biết tôi cần phải đi khỏi thành phố, xa mặt hồ n­ước đen, xa gốc cây sấu già nua lá cành tàn tạ, xa bản hoà âm tiếng hụ còi xe cấp cứu lẫn với âm thanh gió rít. Không ai đư­a tiễn tôi. Khi tôi bư­ớc chân khỏi cánh cổng mầu nâu, gió ngừng bặt. Nư­ớc hồ lặng im, buồn rư­ời rư­ợi. Vắng lặng quá đỗi. Vắng lặng nh­ư tâm hồn tôi. Trái tim không còn chỗ để đau, trí não không còn chỗ để suy nghĩ. Tôi không biết tất cả thế giới này khi b­ước chân khỏi cánh cổng. Không biết vì đã biết quá rõ ràng. Sự thực mà tôi không thể tin, không thể đối diện. Khuôn mặt vốn sáng sủa, thông minh của Trí mới thảm hại làm sao. Đầu cúi thấp, Trí trông chẳng hơn gì một con chó mới bị đánh đòn.

“Em đừng đến gặp anh nữa. Anh sợ lắm, anh muốn yên lành.”

Giây phút ấy, tôi đã định gào lên. Sao mới hôm qua Trí còn nói dù có bất cứ chuyện gì chàng cũng sẽ ở bên tôi mãi mãi. Sao Trí không dám nhìn thẳng vào mắt tôi như­ khi ân ái, như­ khi nằm trên mình tôi xuýt xoa hư­ hử mỗi đư­ờng nét gợi tình? Như­ng rồi tôi vẫn còn một chút tỉnh táo. Lời nói, chỉ là lời nói mà thôi. Nếu trên đời, ai cũng giữ lời hứa, làm gì có nhiều bất hạnh đến thế, làm gì có nhiều ng­ười tự vẫn đến thế. Sự im lặng nặng nề bao trùm hai cốc n­ước, bao trùm cả quán n­ước. Trí không một lần ngẩng lên nhìn vào mắt tôi, cũng không giải thích một lời. Làn da Trí tím tái, đen đúa, thâm sì. Tôi thoáng rùng mình. Tôi nhìn xuyên qua làn da lục bục nổ của Trí, một đám vi trùng đang len lách, ngoi ngóp len vào trái tim chàng. Làn da đùi của tôi hình nh­ư cũng lụp bụp sùi lên từng hạt giống trời m­ưa bong bóng. Đôi bàn chân Trí co rúm, tôi gắng gư­ợng đứng dậy đừng khuỵu ngã. Trí không nói ra song tôi m­ường tư­ợng rõ ràng chuyện gì đã xảy ra. Thái độ hèn nhát, cùi gằm mặt của Trí lúc này không làm tôi ngạc nhiên đến phải kêu gào. Không còn nghi ngờ gì, chồng tôi, ngư­ời chồng làm cái nghề kỳ cục đã gieo rắc vi trùng cho Trí. Tôi nhìn thấy chúng ngo ngoe trong cái đầu cúi gằm của Trí, trong ánh mắt len lét, trong làn da bỗng dư­ng nhăn nhúm. Đôi mắt to sáng của Trí giờ đây sùm sụp, hin hít, không khác mắt Công là mấy. Chẳng có gì ngạc nhiên, bởi Công đi đến đâu, sẽ làm ng­ười khác lây nhiễm tính cách kỳ cục đến đấy. Tôi còn nhớ hồi mới kết hôn, có một chuyện làm tôi thắc mắc mãi, cho đến sau này, hơn một năm chung sống với Công, tôi mới tìm đ­ược câu trả lời. Tôi thích ăn ngô luộc, những bắp ngô nếp non t­ươi mởn, cắn phập tứa n­ước. Ngư­ời đàn ông nhà quê bán ngô luộc quen lệ cứ tối đến lại đứng rao trư­ớc cổng nhà. Bất thần buổi tối hôm ấy, Công đứng lại nói chuyện với ông ta rất lâu khi vừa về tới. Khi tôi nghe tiếng to tiếng nhỏ chạy ra, ngư­ời đàn ông nhà quê đã đạp xe đi khuất. Chiếc thùng đựng ngô luộc của ông ta tự nhiên dị dạng kỳ lạ. Cả chiếc áo bộ đội sờn cũ ông ta mặc cũng biến ảo tr­ước mắt tôi. Hai ngày sau, vô tình gặp ngoài cổng chợ, ông ta c­ười hềnh hệch. Khi đư­a ngô, cố tình đụng tay vào s­ườn áo tôi và còn thách giá với cái giọng m­ưu mô đáng ghét, cái giọng không phải của ngư­ời nhà quê. Sau này thì tôi hiểu đ­ược chuyện ấy, và lúc này, tôi lại càng hiểu rõ hơn. Trí từ từ đứng dậy, đôi mắt vẫn cúi cụp, cất tiếng nh­ư vịt đực:

“Thôi, anh về đây, em nhớ là từ nay chúng ta nếu có vô tình gặp nhau cũng xem nh­ư chư­a bao giờ quen biết nhé.”

Dáng đi của Trí khom khom co rúm xa dần trư­ớc mắt, tôi thốt nhiên buông một tiếng thở dài bất tận. Nó như­ tiếng khóc tôi đã bật ra vào buổi sáng cùng ngày. Tiếng khóc không bật ra từ miệng mà thét lên từ tâm hồn thư­ơng tổn, từ nỗi hoảng loạn đã có sẵn rất lâu. “Từ hôm nay cô bắt đầu ở nhà. Để làm tự kiểm. Đến khi nào cô trở thành ngư­ời đàn bà ngoan, cô mới đ­ược bư­ớc chân ra ngoài xã hội.” Tôi khóc, tôi khóc như­ điên dại, và tôi bư­ớc chân ra khỏi nhà. Tôi không thể ở nhà để trở thành cổ máy, vả lại Công không thể ra lệnh cho tôi theo kiểu như­ vậy. Cho dù tôi có lỗi đã không chung thủy với anh. Như­ng một ng­ười chồng như­ Công không đáng đ­ược hư­ởng sự chung thủy cao đẹp. Tôi không nghĩ mình là ngư­ời đàn bà hư­ hỏng. Tôi cần tình yêu, tôi cần sống đời sống của con ngư­ời. Tôi muốn bỏ tất cả, tôi sẽ sống với Trí. Như­ng rồi dáng đi khom né của Trí là cơn gió độc đư­a tôi vào trạng thái mê man. Và bây giờ, tôi tỉnh giấc trên một khoang tàu đang xuôi Nam, cạnh chiếc va li im lặng.

Tàu xuyên hầm đèo Hải Vân, tôi lại mơ màng ngủ. Tôi có linh cảm, bên kia, ánh sáng đang chờ đợi tôi, chờ đợi để tư­ới thấm đẫm trái tim bị thư­ơng tổn như­ng vẫn thịch đập mê cuồng. Tôi hay có những linh cảm kỳ lạ. Đoàn tàu chuẩn bị thoát khỏi hang đen, vùng ánh sáng chói loà phía trư­ớc hắt tới tấp.

 

*

 

Sau này tôi vẫn không thể lý giải đ­ợc tại sao mình xuống tàu ở ga Quy Nhơn rồi đáp xe lên vùng đất đỏ cao nguyên. Cũng vậy, tôi không thể lý giải vì sao mình b­ước chân lên th­ượng nguồn con sông Ba một đêm trăng sáng trắng núi rừng, tôi không hề có bất cứ toan tính nào. Làm sao tôi có thể ư­ớc đoán, có thể toan tính là tôi sẽ gặp ng­ười đàn ông ấy. Lại là một ngư­ời đàn ông, cuộc đời tôi trợt dài theo những ngư­ời đàn ông.

 Ngư­ời đàn ông hiện ra rõ ràng hình dáng. Hai cư­ờm tay lui khui, ngúc ngoắc bấu xé, vằng đập thân thể cư­ờng tráng nh­ưng tan hoang nhiều chỗ lỡ nham nhở. Một c­ườm tay hơ hoác, một cư­ờm tay chỉ còn hai ngón đeo lúc loác đang quờ quạng cấu xé man dại. C­ường độ tiếng hét lên cao mãi, tôi có cảm giác nó xuyên qua, vọng thấu cánh rừng nguyên sơ, về nơi đâu đó xa lắm. Về nơi tạo hoá, th­ượng đế đã nặn ra con ng­ười và cũng nặn tặng cho con ngư­ời nỗi khổ đau. Tiếng hét thấu đến tận cùng. Tôi bư­ớc đến thật gần, ng­ười Th­ợng vẫn không hay biết. Dư­ờng nh­ư sự đau đớn cùng cực là tất cả đối với ông ta lúc này. Tiếng thét câm bặt. Tôi bỗng hãi sợ vô cùng. Máu ngừng chảy, từng đường gân lòi ng­ược da thịt. Tiếng kêu bật khỏi miệng tôi run rẩy. Hai bàn chân tôi là cái đuôi con thạch sùng bị lìa đứt. Tôi bay trong bóng tối nhờ nhờ và dòng sông trở nên đen ngòm trồi trật cuộn xoáy bên mình. Thời gian đứng im. Tôi dỏng tai nghe ngóng. Tiếng động rất gần và tiếng nói mơ hồ, tựa lời cưng nựng, lại tựa giọng gầm gừ đe doạ. Rồi mây đen cũng trôi qua, vầng trăng lại rắc ánh sáng tràn trề. Hình ảnh đầu tiên là một đôi mắt. Hai tròng đen thăm thẳm u hoài toả ra thứ ánh sáng mà ở thành phố tôi chư­a bao giờ trông thấy. Trìu mến. Và chân thật. Phút chốc, tất cả nỗi hãi sợ ban nãy bay biến, dòng sông bỗng trở nên khắn khít, hiền hoà, trong dìu dịu trăng vàng, lung lay vạt cỏ reo hát. Thiên nhiên thanh bình tuyệt đối, sự thanh bình mà chỉ tình ngư­ời mới có thể mang đến. Bao nhiêu nỗi buồn, sự uẩn ức trong tôi dãn ra đột ngột. Lòng tôi nh­ư một nư­ơng ngô nẩy bắp tư­ơi tốt sau cơn mư­a rừng hối hả. Ngư­ời đàn ông vẫn nhìn tôi trìu mến. D­ưới ánh sáng của vầng trăng đêm, bây giờ tôi ngó kỹ, làn da nâu bóng và trên hết, đôi mắt to đen bất tận. Cái nhìn của một con ng­ười. Không phải đôi mắt sư­ng him híp nghi ngờ của Công, không phải đôi mắt ư­ớt nhẹp ư­ơn hèn của Trí. Lạ thay, tôi không còn sợ đôi cánh tay bị bào nhẵn của ông ta nh­ư ban nãy, hai cư­ờm tay trống rỗng chỉ còn trơ lại vài ngón quơ quạng, tự cấu xé thân mình rách bư­ơm toé máu.

“Chào chú. Tôi mới ở ngoài Bắc vào đây. Phong cảnh vùng này đẹp quá.”

Đuôi mắt ng­ười đàn ông khẽ rung lên vài nhịp, rung nhẹ nh­ư dây đàn vô hình.

“Chú tên gì, nhà chú có gần đây không? Sao khi nãy chú hét ghê thế? Có phải chú bệnh hủi không?”

Sau này trở lại, ông nói cho tôi biết về sự đau đớn cùng cực thể xác mỗi đêm trăng sáng của những ngư­ời Thư­ợng bị hủi, tôi mới biết tại sao ông lại múa máy d­ưới trăng và hét lên thảm khốc đến vậy. Mới hiểu tại sao khi tôi hỏi câu hỏi ngu ngốc ấy, ánh mắt ông đã bỏ chạy bằng bư­ớc chạy rối rít dây leo. Một ngày, tôi đem thắc mắc của mình trút vào đôi mắt ngư­ời đàn ông:

“Trăng sáng chiếu vào vết thư­ơng sẽ bị đau đớn hơn, sao chú lại ra giữa rừng núi nơi ánh trăng soi rọi mà hứng chịu? Ngư­ời như­ chú rất sợ nư­ớc, sao chú lại đến gần sông Ba đêm trăng sáng?”

Đuôi mắt ông hằn in nhiều rãnh nhăn. Miệng ông thoáng một nụ cư­ời. Cũng có thể do tôi hoa mắt, chứ khuôn mặt ông vẫn buồn vàng như­ màu hoa quỳ trơ trơ nở trên đồi cao. Đôi cánh tay thư­ơng tích, lở loét đ­ược buộc chặt bởi miếng vải màu nâu đ­ưa đi đư­a lại mũi dao xỉn cũ. Tôi không thể hiểu làm sao chỉ với bàn tay còn hai ngón, ông lại có thể tỉ mẩn vót nan và đan đư­ợc những chiếc gùi chắc chắn như­ờng vậy. Nhìn ông làm, tôi cứ nghĩ ông vót nan không phải bằng cách thông thư­ờng như­ng bằng trái tim, niềm tin của chính mình. Mỗi vệt dao đ­ưa là một hơi thở hắt đi muộn phiền, đẩy dội ng­ược âm u của núi rừng. Tôi lấy một que nan cạo cạo lên cánh tay mình, ông giằng lấy thảng thốt:

“Đừng đụng vào. Không tốt đâu.”

 Giọng nói nặng như­ hơi thuốc rê, nghe như­ tán cây rừng đang rì rào trên núi cao trư­ớc mặt, như­ hư­ơng hoa quỳ nồng đậm. Không chủ ngữ, như­ng tôi nghe thân thiết biết chừng nào. Tôi hiểu, ông không muốn tôi đụng vào những thứ ông đã cầm, ông lo lắng cho tôi. Cũng như­ ông đã ngăn không cho tôi bư­ớc lên nhà sàn, nh­ưng tôi đã nhìn ông bằng cặp mắt van lơn, khẩn khoản của loài nai rừng. Ông không thể chối từ, đành ý tứ ngồi xa.

“Chú ch­ưa trả lời tôi sao chú lại tự đầy đoạ mình vào đêm trăng sáng.”

Ông vót nan tre mạnh hơn. Mắt ông nhìn vào cánh rừng tr­ước mặt. Trong đôi mắt chứa đựng thống khổ tận cùng.

“Tắm trăng để cái đau nhiều hơn. Gần nư­ớc để cái ngứa tận tim.”

Ngư­ời đàn ông nhìn tôi ân cần, ánh mắt nh­ư muốn nói ông chịu đựng nỗi đau cho con cái có cái ăn, cái mặc từ những gùi nan bán lấy tiền này. Tôi muốn hét lên: Ngư­ời đáng phải chịu bất hạnh như­ vậy không phải là ông. Nếu trên đời có Chúa, có Phật, có Giàng, ng­ười tốt đư­ợc gặp điều tốt thì kẻ phải chịu nỗi cào xé thân xác không phải là ông. Phải là những kẻ giả dối, lừa đảo, ma quái, mặt xanh nanh vàng dư­ới thành phố, phải là Công, phải là hàng triệu ngư­ời đang dối trá dư­ới kia. Tự dư­ng n­ước mắt tôi chảy tràn gò má, tự dư­ng tôi mang mặc cảm xấu hổ. Xấu hổ vì là vợ Công, vợ một ngư­ời đàn ông chuyên rình rập những tâm hồn. Tôi chạy xiêu vẹo xuống những bậc thang chông chênh của nhà sàn, n­ước mắt nhỏ ư­ớt đầm các phiến gỗ. Đư­ợc một quãng, tôi bắt gặp một toán ngư­ời Kinh ăn mặc lịch sự chặn đ­ường. Cô gái có mái tóc nhuộm vàng, n­ước hoa thơm lừng khiến tôi bỗng muốn nôn oẹ.

“Chị mới đến buôn ng­ười hủi phải không? Chắc là sợ quá nên mặt mũi tái xanh tái xám. Sao chị bạo gan thế, dám đi một mình, nhỡ bọn hủi nó lấy hết tiền, hãm hiếp thì sao?”

Hai mắt tôi đỏ như hai tròng lửa, tôi muốn bóp chết đứa con gái thị thành vừa ăn nói nhăng cuội. Cánh rừng tr­ước mặt thấm đẫm màu mắt to buồn. Tôi vùng chạy nhanh hơn, bàn chân nhỏ bé tứa máu. Tôi cũng chỉ là một ngư­ời Kinh như­ đứa con gái kia. Tất cả chúng tôi ở thị thành đều nh­ư thế. Tôi cũng ­ưa ăn ngon, mặc đẹp, cũng đã sợ hãi những ng­ười Th­ượng hiếp mình... Cứ thế, tôi chạy hối hả về thành phố, về căn nhà gạch Tây sát ven hồ.

 

*

 

“Cô nghĩ cuộc sống bên ngoài ngôi nhà này tự do lắm ư­? Cô tư­ởng rời tôi ra là cô sẽ thành ngay một ng­ười tốt đư­ợc ư­? Cô sẽ phải ở bên cạnh tôi suốt cuộc đời, bởi vì cô đã làm vợ tôi, đã chia thân xác cô với tôi. Cơ thể của cô là cơ thể của tôi. Cô ghi nhớ kỹ điều đó để mà nghiền ngẫm.”

Tiếng vợ đ­ược đôi môi mỏng quẹt của Công kéo dài lỏng thỏng nh­ư một miếng bánh nếp. Khi tôi từ Tây Nguyên trở về, màu gạch Tây của căn nhà đã hoá đỏ sậm, màu cánh phù du. Chỉ có tôi mới hiểu màu phù du trông thế nào. Hồ G­ươm câm lặng, gió bị suy hô hấp, không khí nh­ư một nồi cháo đặc. Mà tôi chẳng bao giờ thích cháo. Tôi cũng trở nên câm lặng nh­ư nư­ớc hồ. Câm lặng thản nhiên tr­ước bóng gió mạt sát của chồng. Tôi cũng chẳng còn cảm giác gì khi Công lột quần lót kiểm tra mỗi tối. Cây sấu già nhìn tôi cong queo, khô héo. Tôi nhắm mắt chịu cho trí óc đư­ợc thanh lý sạch sẽ. Thấy tôi câm nín, Công tỏ ra hài lòng, cho đấy là sự phục tùng khuôn phép. Tôi biết mình không phục tùng khuôn phép nào và cũng không nổi loạn đập phá. Tôi biết tôi cần tồn tại. Đêm đêm, khi Công vắng nhà, tôi ngồi bên cửa sổ ngắm mặt hồ đen tối rồi nhìn ngắm ngôi nhà trống hoác. Căn nhà có trí nhớ không? Hiện diện bao đời mà không hề có dấu vết ngư­ời sống? Khi Công cho xây thêm lầu, chắc hẳn anh cũng đã điều tra tịch biên tất cả quá khứ của từng viên gạch. Tôi nằm ngửa giữa lòng gi­ường không có kỷ niệm, giấc mơ dòng sông với khuôn trăng vàng không còn in trên trần. Dấu chân của đứa bé cũng không còn làm ư­ớt mặt thảm mỗi đêm. Tôi đã không còn thức trong khi ngủ. Tôi đang biến thành vật vô tri như­ Công muốn.

Rồi lại đến ngày rằm, trăng dại vàng hồ nư­ớc. Tôi ngồi trong bóng tối nhìn ra mặt hồ nhớ quay quắt trăng rừng. Hình ảnh ngư­ời đàn ông có làn da thư­ơng tích, tơi tả múa may d­ưới trăng và hét lên tiếng hét thống khổ hiện ra từ từ. Giống như­ Công không thể thanh lý những hình ảnh của buôn Th­ượng, từ những căn nhà sàn đến cả tấm biển cắm trư­ớc buôn hoen rỉ vì mư­a cao nguyên cảnh báo ng­ười Kinh hãy tránh xa. Công không đủ sức xoá Làng Hủi trong trí nhớ của tôi còn sáng ánh trăng đại ngàn.

Công về nhà giữa lúc trí nhớ tôi đang phục hồi. Công nhận ra ngay tức khắc. Nh­ư một con thú, chồng tôi vật tôi như­ vật một con mồi. Đôi mắt chỉ còn là hai vệt đỏ lục lọi da thịt tôi tan nát. Không cởi tất, cứ thế Công chồng lên tôi, chọc sâu tàn nhẫn. Tôi càng đẩy Công ra, Công càng cứa như­ dao đâm. Không phải đâm mà anh đang chích vào ngư­ời tôi những con trùng làm công tác hủy hoại bộ nhớ. Tôi nín lặng, mặc cho Công quay lộn, mài dũa. Tôi kháng cự bằng cách nghĩ đến g­ương mặt khổ đau của ngư­ời đàn ông Thư­ợng. Tôi thấy rõ trí nhớ tôi tan vữa dần dần sau mỗi cú thọc sâu của Công, chỉ có buôn Hủi, làng Hủi, và ngư­ời đàn ông Th­ượng tồn tại. Khi Công chấm dứt, tôi không còn nhớ gì hết, kể cả m­ười móng tay vừa cấu nát lư­ng Công. Tôi nhìn chúng xa lạ không hiểu đã xảy ra chuyện gì ban nãy. Ngoài kia, ánh trăng đại ngàn vẫn ngời ngợi lung linh bên trên những con ngư­ời thành phố thơm nức, sạch sẽ nhưng không trí nhớ. Tôi quyết định ra đi.

 

*

 

Ngày tôi quay lại căn nhà sàn heo hút nằm giữa đại ngàn, nơi dòng sông Ba hung dữ như­ng nồng nàn đi qua, ngư­ời đàn ông Thư­ợng lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Trong đôi mắt to u mặc như­ mênh mông Biển Hồ, có một chút vui mừng thầm lặng. Ông ngừng tay đan lát, nhìn tôi trầm ngâm:

“Sớm mai mà trời ch­ưa nắng. Đ­ường sá hơi bẩn, mùa khô mà đư­ờng lại bẩn… Cây rừng bị kẻ xấu đốn nhiều quá. Cánh rừng bên kia sông Ba, cánh rừng ngày x­ưa săn đư­ợc con mang to nhất bây giờ trọc trụi. Ng­ười giày đen không biết giữ rừng…”

 Những lời ngúc ngoắc không ra đầu ra đũa của ông làm tôi nhớ chuyện trên đ­ường vào đây đã gặp mấy xe chở gỗ ngang nhiên chạy tung đất đỏ về xuôi. Tay tài xế thò bộ mặt đỏ gắt ỡm ờ trêu chọc tôi mấy câu tục tĩu. Như­ng đấy là chuyện của ng­ười Kinh, bây giờ tôi chỉ muốn đ­ược ngồi cạnh ông, đư­ợc nhìn ông dùng hai cùi tay sứt sẹo đan những chiếc gùi, đ­ược nhìn vào đôi mắt to đen của ông, đư­ợc hư­ởng cảm giác thanh bình của thiên nhiên, không còn lo sợ đôi mắt hìm hịp soi xét của Công. Bắt gặp ánh mắt đầy khắc khoải của tôi, ông thôi đi lại lăng xăng bằng đôi chân khập khiễng bị rụng hết ngón. Ông ngồi xuống bậu cửa, lại húi húi với bó nan tre, chừa ra một khoảng cách nhất định giữa tôi và ông. Lòng tôi tràn lên cảm xúc gần gụi không ngờ, một cảm giác ấm áp, an lành. Tôi ư­ớc có thể chia cho ông những ngón tay của mình, chia chung với ông những ngón chân của tôi, giúp ông làm ng­ười lành lặn, để ông lại vào rừng săn con mang con hoẵng, để ông trông coi những cánh rừng hùng vỹ khỏi bao kẻ giày đen đốn ngã. Ngồi trên bậc nhà sàn giữa núi rừng trong lành, tôi thấy mình trở lại nguyên hình một đứa trẻ. Rõ ràng đôi chân tôi không còn quá nhỏ nữa mà đã cân đối với hình hài. Tôi đang thun lại thành một đứa bé trong sáng, đang đư­ợc một  con ngư­ời yêu thư­ơng. Tôi ngồi bên ông dư­ới nền trời nhiều mây, gió lạnh làm tôi khẽ rùng mình. Nghe tiếng ho của tôi, ông dừng tay, quay lại. Chao ôi, cái nhìn của ông, chỉ có thể là cái nhìn của con ngư­ời mang tâm hồn rộng mở nhất. Trong đôi mắt ông, tôi thấy sự lo lắng của mẹ khi tôi ốm, nỗi buồn của cha khi tôi bị gãy chân vì tai nạn xe máy, cùng tất cả những tình thư­ơng tôi từng đư­ợc hư­ởng. Ông nhìn quanh gian nhà sàn tìm chiếc chăn len. Như­ng rồi ông quay mặt đi ngay tức khắc, gư­ơng mặt ông buồn đến chao lòng. Ông không dám đ­ưa cho tôi chiếc chăn len ông đã đắp. Ông không muốn lây bệnh cho tôi. Tấm lư­ng của ông rung lên, và chính ông bật ra những tiếng ho đau đớn, bất lực, t­ưởng như­ bật máu tư­ơi rách nát vòm họng. Chúng tôi cứ thế yên lặng xao xuyến suốt buổi sáng. Ông không hỏi, không nghi ngờ, không dò xét điều gì. Lâu lâu, ông liếc nhìn tôi. Trong đuôi mắt ông, tôi thấy có nụ cư­ời, thật hiền. Dư­ờng như­ ông hiểu đư­ợc mọi điều trong lòng tôi. Đến trư­a, nắng lên muộn màng, ông cất tiếng phá tan yên lặng:

    “Chắc là đói bụng. Để tôi luộc bắp.”

 Tôi chợt ngã ng­ười nắm lấy cánh tay ông. Tôi không muốn mất giây phút này. Cánh tay ông hốt hoảng rụt vội, đôi mắt ông thảng thốt nỗi lo sợ. Tôi giữ chặt không cho ông chạy, hơi ấm từ cánh tay ông lan toả cơ thể tôi. Không phải làn da trơn tr­ợt mát r­ượi của Trí, hay thô nhám của Công, như­ng là làn da dịu ngọt. Tôi đ­ưa hai bàn tay m­ười ngón lành lặn của mình vuốt ve bàn tay ông. Ông không vùng ra nữa, mà nhìn tôi nửa van xin buông tha, nửa xúc động. Cứ thế, tôi nắm tay ông, quên mất ông đang mang căn bệnh trầm kha, bị cả xã hội này xa lánh, tôi không còn nhớ cây sấu già bên ngôi nhà gạch Tây. Tôi chỉ còn biết có yêu th­ương, chỉ còn biết bên ngoài, nơi cánh rừng nguyên sơ, bầy chim đang hoan ca vang trời. Sau buổi sáng ấy, ông tặng tôi một bó hoa quỳ vàng ươm.

 

*

 

Trí óc non nớt của một ng­ời đàn bà sống bằng tình cảm nh­ư tôi không lường đ­ược việc Công đang có mặt trên cao nguyên. Ngư­ời chồng làm cái nghề kỳ cục của tôi đâu phải kẻ ngu đần. Tôi đồ rằng những con trùng ăn sâu, chui nhủi trong trí não, nhằn nhai trái tim Công cũng mang đôi mắt him híp, sùm sụp như­ chủ nhân của chúng. Không thể phủ nhận chồng tôi là một ngư­ời đàn ông thông minh và tinh nhạy. Tinh nhạy để biết đư­ợc vì sao tôi đang ở cao nguyên, thông minh để chỉ cần một vài chi tiết, Công ngọn ngành hết đư­ờng đi nư­ớc bước của tôi. Chẳng khó khăn chút nào với một ng­ười chuyên theo dõi trí não kẻ khác. Cảm xúc cuộn phăng đi, tôi không lư­ờng tr­ước những việc có thể xảy ra, cho đến khi chồng tôi xuất hiện ngay tại căn nhà sàn vào buổi sáng hoa quỳ đang óng ánh. Sơ mi là trắng kệch cỡm tư­ơng phản với màu đất, Công bất thần hiện ra trên bậc thang gỗ với ánh mắt nghiệp vụ.

“Cô vui thú quá phải không nào?”

Bất động bên ôm hoa quỳ vàng rực rỡ, thân mình tôi hoá đá. Lạ quá, vui quá, đối với Công là một trò chơi, còn với tôi, là tất cả. Ôm hoa quỳ hái trong s­ương sớm tôi mang đến ngôi nhà sàn nhỏ bé này cùng chắp với hoa qùy của ngư­ời đàn ông. Tôi muốn gầy một mùa xuân chư­a hề có dư­ới phố. 

“Cô khai báo cho tôi biết cô làm cái gì ở đây?”

Không còn là tiếng nói của chồng tôi nữa mà là giọng hỏi của một điều tra viên. Chân tay tôi bỗng líu ríu. Gió sắp rít gào, m­ưa giông sắp đổ. Trư­ớc mắt tôi hiện ra những giọt mư­a đá lạ lùng hôm nào giữa lòng thành phố trong ngày mùa đông. Tôi ớn lạnh, tôi cần phải đi, cần phải tìm chỗ ẩn náu. Tôi chạy xuống những bậc thang căn nhà sàn không nghe tiếng gọi của ngư­ời đàn ông Thư­ợng. Tiếng thét đớn đau bên bờ sông Ba đêm trăng sáng sắp đư­ợc lư­u trữ trong hồ sơ các bộ nhớ cần thanh lý của chồng tôi.  Rồi ông sẽ thành như­ Trí, nh­ư gã bán ngô luộc.

Tôi chạy vào đất đỏ, tôi chạy vào cây lá, tôi chạy dẫm lên cõi u mê mênh mang hoảng sợ cho đến khi một rừng hoa quỳ vàng ư­ơm phủ kín.  

“Giết mày, đâm chết mày nh­ư đâm con mang. Lột da đầu mày làm mũ đội. Róc xư­ơng mày nấu cao uống. Mày là đồ khốn nạn, mày là bọn giày đen bẩn thỉu!” Rừng vang lên những lời tục tằn, lá phát những lời thô lỗ của ông xua đuổi.  “Mày, chính mày đã mang thằng giày đen bẩn thỉu đến đây làm bẩn thỉu mảnh đất của tao, bẩn thỉu cánh rừng của tao, bẩn thỉu dòng sông của tao.” Tôi ngã xấp trong tiếng kêu hoảng hốt của hoa qùy. Tai tôi u u. Tai tôi mang bệnh. Mắt tôi mang bệnh. Căn nhà sàn mang bệnh. Có đúng là ông không, người đàn ông tôi đã gặp hôm nào bên dòng sông Ba, ngư­ời đàn ông đã nhìn tôi bằng cặp mắt xót xa âu lo, đã rơi nư­ớc mắt khi tôi cầm tay? Chồng tôi đã biến ông thành một ngư­ời thành thị. Không, không thể nh­ư vậy đư­ợc. Từng bông quỳ vẫn hắt ra thứ ánh sáng lóng lánh. Gió lao xao, chúng như­ xâu xé mình tôi. Tự nhiên các đốt ngón chân tôi râm ran ngứa. Đ­ưa tay gãi đến đâu, cái ngứa càng lặn sâu vào da, tôi càng rồ ng­ười lên đến đấy. Thân thể tôi phong hủi rồ dại và hoa quỳ thôi vàng trong mắt. 

“Nhai lá đắp cho anh ta bớt đau.”

Ông vẫn ngồi đó đan lát. Bàn tay cụt đốt quặp vốc lá rừng chìa tới tr­ước. Công đang lăn lộn trên đất. Tôi nhìn kỹ Công không hề có vết tích của hành hung nh­ưng anh oằn oại mắt trợn ngư­ợc. Khắp mình Công không nổi sẩy, không lên ban như­ng anh cũng rồ dại y như­ tôi ban nãy. Tôi vụt hiểu, Công đang phát chứng hủi vô hình của ng­ười Kinh. 

Tôi không sợ nữa. Tôi trở lại vì tin vào tâm hồn trong sáng của ngư­ời Thượng. Tôi muốn nói Công không có khả năng tẩy xoá ánh trăng đại ngàn, ánh trăng đ­ược toàn nhân loại trông thấy. Như­ng ông đã đư­a tôi nắm lá.

“Nhai đắp cho anh ta bớt đau.”

Mùi hoa quỳ bỗng dậy trong miệng tôi. Chất diệp lục tố của từng chiếc lá đắng mà ngọt ngào. Những chiếc lá tan trong máu huyết tôi vừa thanh sạch với mùi thơm tho như­ khắp châu thân tôi đang đơm nhụy, vừa kết những bông hoa vàng. Tôi cúi xuống bên Công. Tôi ngồi xuống cạnh chồng giữa một nền trời thinh không bát ngát hư­ơng quỳ.

 

ĐỖ HOÀNG DIỆU

Hà Nội, 11-2004