M­êi n¨m tiƠng khăc

Bức thư người Hoa

 

Đừng bao giờ chê món quà của chị

Dù chỉ vài ḍng mực tím

Gởi cao ốc bên kia bờ biển

Rực ánh đèn thâu đêm nê-ông...

 

Hỡi các em

Đang quây tụ bên bánh kem h́nh cây tháp

Nhân ngày vui, dâng cây nến lựa lời thay chị

Xin mẹ bớt âu lo

Cho giọt máu xẻ chia miền đất xa tít tắp...

 

Chị lấy chồng người Việt

Bàn tay quen xới vun

Dải đất này chao đảo

Chẳng riêng ḿnh chị cơi đốm lửa nhọc nhằn

 

Các em ơi

Thương chị thương sao nổi

Áo choàng nhung the cho chị thêm bối rối

Ngoài kia, tiếng kẻng hồi hồi

Giục chị đi chống băo cứu đê

Hộp Sô-cô-la gửi về hoá lẻ loi

Thương nhau, x́ xụp bát canh bầu ám khói

Nơi dấu nối bao cuộc chia ly

D́u dặt kinh cầu sớm tối

Trường mồ côi bi bô tiếng trẻ

Một ngôi sao sáng...hai ngôi sáng sao

Đánh thức đêm đêm

Êp iu trang giấy trắng

Lăn tăn chị viết thành bài thơ xốn xao...

 

Nếu mai sau

Bài thơ được chắp cánh bay cao

Bằng lao động kiệt cùng

Chị sẽ đền ơn mẹ

Và lúc đó đừng ngạc nhiên các em nhé

Nếu chị không dùng tiếng mẹ đẻ

Nếu bài thơ viết bằng ngôn ngữ

Của một dân tộc đau khổ

Mẹ và các em đă rời bỏ, ĺa xa.

 

10-1987

Mười năm tiếng khóc

 

 

Chuyến tàu đêm ấy

Cửa ra vào không ai soát vé

Sân ga nháo nhác bà con người Hoa

Những khuôn mặt tái xanh hốt hoảng

ư ới qua ánh đèn cao áp

Kẻ lôi người kéo tối sầm cửa toa...

 

Mẹ tôi áp má đứa cháu ẵm ngửa

Tiếng c̣i tàu giật giấc mơ nhỏ trên tay

Ngần ngừ trao lại bà thông gia

Tôi và đứa cháu duy nhất của bà

Cùng mấy câu tiếng Việt không sơi

Mẹ chồng tôi cố gật đầu an ủi

Xốc lại tay nải khâu bằng vỏ gối

Dắt vội hai em nhỏ ngây ngô

Mẹ tôi bước lên toa cuối...

 

Thế là mười năm trôi qua

Các cháu không nhà ngoại để về phá cỗ

Thế là mười năm trôi qua

Bữa cơm ba mươi tết chan nước mắt cả nhà

Thế là mười năm trôi qua...

 

Sao đêm ấy mẹ hứa sẽ trở về

Sẽ lại ru cháu ngủ

Sẽ lại chăm đàn gà

Để con vào nhà máy

Khi chồng con công cán xa

 

Sao mẹ không nói cho rơ

Mẹ con ḿnh rồi mỗi người một ngả

Để con được lao vào ḷng mẹ

Khóc cho hết hơi

Khóc cho trời sập

Khóc cho cột điện đổ

Khóc cho tà-vẹt trôi

Khóc cho c̣i tàu câm bặt

Khóc cho tay lái rời vô lăng

Khóc cho đoàn tàu không dám lăn bánh...

 

Mẹ ơi

Sao mẹ giấu con không nói thật

Rằng chuyến tàu đêm ấy là chuyến cuối

Chở bà con qua biên giới Việt - Trung

Rằng lần ấy là lần cuối

Mẹ ơi, nỡ ḷng nào nói dối

Mẹ ơi !

 

                    Hai phong 1988

 

 

 

 

 

 

Tổ Quốc

 

 

Tôi quỳ sụp trước hai tiếng hư vô

Người là ai ?

Uy nghiêm trên ngai vàng tín ngưỡng

Có giây phút nao người ái ngại

Đất đai đóng khung v́ người

T́nh yêu chật hẹp v́ người

Những lúc người thành cái chiêu bài

Của hạng buôn máu tươi và thuốc nổ

Đường viền của người thắt quặn trái tim tôi.

 

8-87