ămvc thân mến,
Minh Ngọc đúng là người bạn của ta. Ta trích cho ămvc vài câu trả lời phỏng vấn của nàng, đọc chơi.
Bài này đáng đọc hết.
http://www.sankhauvietnam.com.vn/Story/nhanvat/2006/10/1190.html
Khi tôi dấn thân vào chốn giang hồ gió tanh mưa máu này, có những câu mẹ tôi dặn KHÔNG nên trả lời. Tôi đă căi lời bà và đă lănh nhiều hậu quả không hay. Đây cũng là một trong những câu thuộc loại lời mẹ dặn.
Người ta nói Nguyễn Thị Minh Ngọc ở Mỹ th́ gặp một số người quá khích tẩy chay v́ bị (được) coi là cộng sản. Nhưng ở trong nước cũng không được giới chính thống công nhận v́ định kiến là quá tự do, thân với nước ngoài.
Một số người quá khích đó đa số là bạn cũ của tôi, nên chỉ có ba trường hợp xảy ra: Một là họ đă quá yêu tôi và muốn tôi sống như họ muốn (y chang như những người mà bạn cho là giới chính thống trong nước), hai là do họ ghen với chuyện tôi c̣n sống được sau khi - và vẫn c̣n - trôi qua giữa hai lằn đạn. Thử tưởng tượng coi bấy nhiêu năm tôi đă đi dự những liên hoan, hội thảo, trại sáng tác qua khoảng mười ba nước mà gần như v́ công việc viết kịch bản và đào tạo diễn viên của ḿnh chứ chưa hề do nhà nước cử đi. Ở ngoài th́ nghi rằng tôi là dân VIP. C̣n trong nước nhiều người tự thắc mắc sao không mời họ mà cứ mời Minh Ngọc đi hoài?. Cũng có những những người không quen hiểu chưa đúng về tôi thường th́ do họ căn cứ vào những thông tin không chính xác trên mạng.
Sự thật, trong gia tài nghề nghiệp của ḿnh, chị đă viết và dựng rát nhiều vở có đề tài lịch sử?
Điều quan trọng là tôi đă không phản bội lại chính ḿnh và những khán giả con sâu cái kiến của ḿnh. Vậy thôi!
Mỗi lần từ VN qua Mỹ, từ Mỹ về VN chị có hẫng hụt, thất vọng về điều ǵ không?
Ở đâu, trái tim tôi ngoài ngăn cho mẹ, cho gia đ́nh vẫn dành cho những khán giả, độc giả vô danh c̣n yêu mến ḿnh, cho những kiếp người gặp những oan khiên ngút trời, chết không nhắm mắt. Để có thể nói giúp một phần nhỏ nào đó cho họ, tôi vẫn tụng thầm câu kinh của Minh giáo trong Cô gái Đồ long của Kim Dung: “Sống đă chẳng lấy ǵ làm vui, chết chẳng lấy ǵ làm khổ, người đời thương ta, lo âu, hoạn nạn, quả thực quá nhiều. Ước ǵ ngọn lửa thiêng này thiêu tấm thân tàn của ta...” Và dặn ḷng đừng quên câu thoại đạo đức mới trong thời đại này là: “Không ngạc nhiên, Không kêu ca và Không sợ hăi”. Dĩ nhiên, để sau đó có những hành động tích cực chứ không phải để trở thành vô cảm trước bao điều ác đang xảy ra.
Chị có mách nước ǵ cho xu thế xă hội hóa sân khấu đang được các nhà quản lư coi là thời thượng hiện nay?
Đă có lúc tôi phải xóa tên ḿnh ở chỗ tác giả khi gởi kịch bản tới những nơi úy kỵ tên ḿnh, chỉ cho tên lại khi sắp công diễn hay sắp phát sóng khi người ta thấy chuyện để tên Minh Ngọc chỉ có lợi chứ không hại như họ tưởng.