ĐỌC THƠ CHÂN PHƯƠNG THÁNG 12-2015
Một bài ca dịu dàng của Chân Phương, khúc hát tưởng chỉ giản dị như đất trời tháng Chạp trắng sương mù, mọi đường nét cảnh vật sự việc đều nhạt nḥa, lạnh giá, ai biết đâu đời sống dấu kín nó trong sự nhạt nḥa lặng lẽ ấy. Tiếp tục tồn tại.
Chân Phương chỉ là chính anh trong những khúc hát dịu dàng nhưng rất sâu đậm này, tôi biết h́nh ảnh lăng tử chẳng bao giờ dứt khỏi tâm trí bạn bè v́ những lời th́ thầm kín đáo ấy,
đau dửng dưng:
"ngày
lại rồi ngày qua
em ra đi biền biệt
tôi làm như không biết
măi săn chim đồi xa",
chua xót một cách ngọt ngào (lạ!):
"khi
nào em trở lại
(ví dụ chơi ấy mà)
nếu em c̣n về lại
nhớ viếng mộ t́nh ta."
như
thể luôn luôn chờ đợi một sự màu nhiệm
xảy ra.
Chờ đợi ư?
con người biết làm ǵ hơn?
Càng
nhận thức tỉnh táo, càng dịu dàng chờ
đợi. Không khiên cưỡng, không vạ vật, không
mè nheo, chẳng tự thương thân...lăng tử nâng
đàn lên, hát, ai thích th́ đến gần, ai muốn th́
nghe...
chờ đợi Xuân, chờ đợi niềm vui,
chờ đợi Em (Anh)?....
Ḿnh và Ta há chẳng phải chỉ là một cây thánh giá
giữa đời( Mạn đà la) này sao?
Bài thơ này là một khúc hát xinh đẹp của December-tháng Chạp giá lạnh đông.
Nguyễn Hồng Nhung
( Budapest. 2015.12.05)
CHÂN PHƯƠNG
THẬP GIÁ VÀ MẠN ĐÀ LA
từ
ngày em ra đi
tôi về cưa khúc gỗ
đóng một cây thập giá
vác lên đồi săn chim
ngày
lại rồi ngày qua
em ra đi biền biệt
tôi làm như không biết
măi săn chim đồi xa
những
đêm trời mưa băo
những sáng sớm mù sa
tôi đ́u hiu trở giấc
hát nhỏ lời đơn ca
chim
bay đi bay về
thu đông bao mùa qua
quay tṛn ṿng nhật nguyệt
buồn vui cũng phôi pha
hai
bàn tay gỗ đá
hứng tro bụi nhạt nḥa
chim dần dà chết sạch
trên ngọn đồi tha ma
khi
nào em trở lại
(ví dụ chơi ấy mà)
nếu em c̣n về lại
nhớ viếng mộ t́nh ta
đó
là cây thập giá
treo vọng tưởng mù ḷa
đó là cây thập giá
găy giữa mạn đà la
(2015. december.04)