BaBaiThi-NHNhung

 

BA BÀI THƠ

Nguyễn Hồng Nhung

 

1.

EM nhớ Anh

 

 

Em nhớ Anh từ kư ức bé con

con bé c̣m nhom tay khư khư ôm gối

đăm đăm rơi biển

chờ

tím biếc chân trời

                        hoàng tử hiện ra...

 

Hạ cánh buồm ngất ngây, chàng

bế trên tay cô bé

sóng đẩy soài - người thiếu nữ hóa thân

trút linh tiên, chỉ nói bằng đôi mắt

ứa máu từng đêm, đẫm giọt đỏ gót sen

điệu nhảy T́nh yêu, cuồng phong băo tố!

 

Ôi! điệu nhảy xa xưa

mơ làm người trọn vẹn

trọn vẹn Yêu -lần duy nhất- với nhân gian

b́nh minh lên -dẫu tan thành bọt biển

về mù khơi-

                khắc đời

                         thành cổ tích

                                          bay đi...

 

Em nhớ Anh

khi dâng tràn kư ức

xa lắc biển xưa, không bóng một cánh buồm

nhức nhối kim châm

gót chân dâng hiến

vũ điệu tử thần

                       t́m

                        bước lượn

                                  giữa

                                      đời tan...

 

Có một ngày

từ đâu Anh tới,

ghé vai Em trĩu nặng những giấc mơ

 

Ḿnh ướm lên nhau

kích thước đo nguồn sống

kích thước T́nh Yêu

Ta đo tự thuở nào....

 

Nguyễn Hồng Nhung

(Bp.2010.01.31)

 

2.

GIỮ

 

 

Giữ kín ḿnh,

như sợ bay lạc loài

ít ỏi, âm thầm hơi ấm

 

giữ kín em trong tim

             như sợ giết nhầm loài côn trùng đồng cỏ...

 

giữ kín anh trong hồn

                            như bám linh hồn thượng đế.

 

 

Ḿnh cứ giữ kín nhau

như phơi bày tội ác

 

tội tổ tông

             loang lổ

                        trần truồng

trên da thịt,

            vết thương tan hợp...

 

giữ kín nhau

                   để,

 

                   không thể

                                chết

                                       rời nhau...

 

Nguyễn Hồng Nhung

(2009.12.5)

 

3.

HỒN YÊU

 

 

Nhấn

 vô vọng đời người

vào

những nụ hôn

chưa bao giờ trao

 

Nhấn

 hằng đêm cô độc

vào

an ủi

miệng cười

 

đan buộc

 

CHỮ.

 

 

 

 

 

Nhấn

mọi liên quan sự vật

 

xui

lay lứt

 

sống

 

ta

 

ngọn cỏ bâng quơ…

 

 

Biến

hư vô

 

thành

 khoảnh khắc:

 

CÓ – ANH.

 

Ơi,

 

Hồn Yêu.

 

 

Em t́m đến những tia nắng ban mai anh tưới tắm

 

xoa

 buồn rượi đôi mắt

 

 rỏ máu

 

khép kín

 tim

 

 

giấc nhân gian

sao

ngỡ ngàng

bí hiểm?

 

 

V́ sao có một người đàn bà âm thầm trong thành phố

chỉ

hết u sầu xa cách

lúc

ngửa mặt ngắm trời  cao,

 

ngắm những ngôi sao gió lùa

 bay tơi tả,

 

ngắm mặt trăng

không bốc lửa

bao giờ.

 

V́ sao có người đàn bà

hiến

mật đời

 

dâng,

trao,

tặng

anh

mănh liệt

 

những thổ lộ

Xanh

không

đuổi

kịp nỗi

khát anh.

 

Ôi,

 

 Hồn Yêu-

ĺa xác

chạm nhau.

 

Từ

 

 thiên thu

hắt nhẹ

 

hơi thở

cuối!

 

Nguyễn Hồng Nhung

(Hà nội. 2010.01.01)