BonBaiThoMuaLanh-NHNhung

                                      BỐN  BÀI  THƠ  MÙA LẠNH

 

 

  1.     THỪ…

 

 

Ngồi thừ trong cảm giác:

em lại yêu anh!

 

Không, không thể…

điều này đồng nghĩa với từ trần!

 

đêm không gặp mơ, ngày không say gió

chỉ bơ vơ bỏ lại linh hồn

 

vào mê man….

 

                                                                Nguyễn Hồng Nhung

                                                                    ( 2009.10.11)

 

 

2.    T́m

 

 

Bới vết t́m nhau trong tuyết trắng

 bụi hồng dại bạc phếch má au

 hoa tuyết run vùi mầm băng giá

lủi thủi theo  những vết chân chim…

 

 

Vết chân  in chân trời hoang xám

 quạ ủ hàng  xao xác cánh ngóng trông

đường xa  buốt  nụ hôn bà Chúa Tuyết

cỗ xe băng chẳng thấp thoáng bóng ai…

 

 

đâu rồi anh-  khung cửa tim thầm lặng

chăm chắm rơi theo một ánh mắt cô liêu?

đâu rồi anh -  nhớ thương lùng khao khát

anh hóa thành Người Tuyết- lặng câm?

 

                                                                        Nguyễn Hồng Nhung

                                                                        (Bp. 2010.02.17)

 

 

 

    3.  BÀI CA CỦA MỘT SÁNG ẢM ĐẠM

 

 

Những sáng đông này đă chấm dứt

bằng  cơn gió mạnh thổi nhào nỗi buồn bùn lầy ứ đọng tim

 

chỉ chờ đợi  nụ hôn  xuân- khai mở

 lối thiên đường chực  nhào nặn bước chân

 

Lối từ đâu?

 

không gặp  sớm hơn một  ban mai hừng nắng?

không nghẹn  băn khoăn sớm hơn  từ đêm nửa giấc nồng ?

 

   hay giản đơn: số phận

nằm trong ngọn bút mệt nhoài  và tia lửa thoi thóp tim

 

sục  suối nguồn buồn đau trỗi dậy

 những mộng mơ chết yểu

  lời YÊU  ủ thầm trong khúc ca của những con ṣ câm,

                                                         chết trước khi mở miệng?

 

Thôi đi!

 

chẳng là ǵ hết,

 

 khát sống gọi mi trở về với những kiếm t́m băn khoăn

 mơ  gặp lại b́nh yên

                                  chào đời

                                           rồi  nhắm mắt.

 

thản nhiên như thuở

              sinh ra- vô cớ - một ngày…

 

thản nhiên như một sớm ban mai ảm đạm

ngồi viết những ḍng này.

 

Thế thôi!

 

                                                               Nguyễn Hồng Nhung

                                                                   ( Ant.2010.03.03)

 

 

4.  BẢY  SẮC  CẦU  VỒNG

 

 

Anh

bảy sắc cầu vồng xa lấp lánh

u thẳm cuối chân trời

sau lụt lội

những cơn đau.

 

Khẩn khoản bám vào từng cơn gió thoảng

 từng ngọn cỏ đêm

 lạnh ngắt, bơ vơ

 ngấm từng tế bào cơn mơ được khóc

được tan,

rữa,

hủy,

cuối con đường

                ḿnh lại ḿnh- chơi vơi…

 

B́nh minh

b́nh minh

 

thấp thoáng

bảy sắc cầu vồng anh thanh thản

dịu  nhớ mong xa tắp chân mây

 dịu bảy sắc  bâng khuâng, quấn quưt

 ḷng gặp gỡ ḷng

 duy nhất: YÊU- NHAU

 

Trôi lụt lội từ những cơn đau

chiều xa anh, xa măi

gọi bảy sắc cầu vồng

âu yếm cháy

           khát khao…

 

Một lần kề bên

nắm ngón  tay bối rối

đan sắc cầu vồng - bảy cung bậc T́nh yêu

 

Anh.

 

                                                              Nguyễn Hồng Nhung

                                                               (Bp. 2010.03.14)