CaiChet-NHNhung

CÁI CHẾT

 

Té ra từ trước tới nay ta không hiểu ǵ về cái Chết.

 

Cứ tưởng đấy là một sự chia ly:

một chiếc lá ĺa cành, xoay tṛn,  bay bay rơi xuống đất...

một cơn tan tác xoáy lốc đất trời nhấn ch́m tất cả xuống vực đen nứt toác của rạn vỡ...

một trạng thái ch́m nghỉm của lặng câm vô thức...

 

Không, cái Chết trực tiếp hơn nhiều.

 

Té ra từ trước tới nay, với ta mọi cái đều gián tiếp.

 

Ta đến với thế gian này qua một trạm trung chuyển - như thể chỉ nghe thấy âm thanh qua đường dẫn ăngten,

chỉ hiểu được cái Đẹp qua ước lệ của trí tưởng tưởng tan vỡ...

 

Không, cái Chết trực tiếp hơn nhiều.

 

Nó không chạm vào ta, không đến và ôm ta vào đôi tay lạnh giá, không kề môi thổi hơi thở giá băng thần chết, như ước mơ được Hạnh phúc trong Khổ đau của loài người...

 

Không, trong cái Chết không có xúc cảm thương thân như thế,

không có hoài băo bấu víu tương lai như thế,

không mang mục tiêu lư tưởng cổ vũ sự sống đến như thế...

 

 

Cái chết chính là BẢN THÂN TA

 

một buổi,

đôi mắt vẫn mở to mà trái tim vĩnh viễn ra đi,

hơi thở vẫn phập phồng nơi cánh mũi mà linh hồn bất động.

 

Cái chết trực tiếp như sự sống miễn cưỡng này?

 

Tại sao thế, trời ơi?

 

Bởi bản thân SỰ SỐNG là QUÁ TR̀NH QUA ĐI

 

hôm nay ta đă biết,

đă kinh nghiệm ngay chính trên cơ thể và trong trái tim rỉ máu của ḿnh.

 

 

Ta ĐĂ CHẾT ngay khi ta ĐANG SỐNG

 

đấy là lúc nhận ra:

 

Em lịm đi vất vưởng trong quan tài như âm thanh đất trời rên rỉ - mà cây vĩ cầm sướt mướt của mùa đông không chịu nín than - em đang trên đường run rẩy bước - mà ngỡ ḿnh nấp dưới một rễ cây ẩn náu dưới đất đen.

 

 

Có ǵ trực tiếp hơn cái Chết?

 

Đừng hỏi em đang sống trong tháng ngày nào? Trong cộng đồng nào? Trong h́nh dong nào của Đời vật chất ?

 

Duy nhất một lư do,

khiến

 em biết ḿnh Đang vừa sống vừa chết:

 

VẪN – NHẬN - BIẾT- NỖI - NHỚ - THƯƠNG – ANH!

 

Nguyễn Hồng Nhung

(2009.12.26)