HaiBaiThoNhung-NHNhung

 

                                         HAI BÀI THƠ NHUNG

 

 

1. BÀI CA NGÀY LẬP XUÂN

 

Nấp trong tà áo choàng xanh mênh mang của nàng Xuân

 gửi anh nụ hôn vô hình  cùng gió

nụ hôn in chồi biếc

 lá nhú  lá li ti

ủ trong ánh mắt anh

vui…

  nhé, anh?

rạng rỡ…

 

 

 

 Hương ban mai  ướt đẫm

                 mắt

 Xuân tha thiết

 hơi thở em

             lặng ấp

 hơi thở anh…

 

 

Nấp sau những rạn vỏ cây rơi lả tả

 choàng cành ôm anh-  phong biếc  xanh xao

 

khóm tulipan thỏ thẻ mời chào

tay dịu nắm ngón tay mình e ấp…

được…

     không…

            anh?

 

 

  Xuân  hong nắng - ngày trở ngày  ấm áp

bất tận  xanh

 lót

thảm

    đợi chờ nhau…

 

Ôi người thương

                nhung nhớ…

 

én

liệng

khúc ca

YÊU.

 

                                            Nguyễn Hồng Nhung

                                                  (Budapest. 2010.03.21)

 

2. Paris

 

 Paris lần đầu tiên tôi đến

thăm bà bác gần đất  xa trời,

                          báo tin cha tôi mất.

 

Paris già nua, phố xám,

cây lụ khụ  rễ tỏa trám công viên

 

Bác tôi chống gậy, như sâu đo bò lên từng tầng gác

Banzac cũng từng mò như thế

về nhà

sau những đêm thua bạc.

 

Ẩn hiện một nắp cống ven đường,

Giăng van Giăng cùng Vitor Hugo đang lội nước…

 Tường nhà thờ Đức Bà gạnh đá nhăn nheo,

                                                           như bàn tay bà bác

 thoáng thở dài,

  mênh mông vỉa hè lộng gió Paris

những dãy nhà  mòn xạm hiên thế kỷ

vô ích tìm kiếm băn khoăn

 chàng Julien -  Đỏ và Đen- lang thang  lạnh cóng ?

 

Nhiều năm trôi , tôi đến Paris lần nữa,

gặp  gỡ một người trai

ngỡ  tượng đá cổ

                rớt xuống từ Khải hoàn môn khả kính.

                                     

Dòng Xen nao nao sóng,

mở to những cặp mắt café –hai bên bờ - quán

hay nhỉ?

sánh vai cùng chàng xếp hàng ngang – ngồi ngóng ra sông

dân Pháp vui thật,

               không thiết  mặt đối mặt!

                                 thổ lộ qua vai ý nhị hơn ?

 

Paris chiều giăng tơ - xuyên lòng ướt

 giã biệt  cây vườn Luxambua

                                              đã liệt nửa trái tim…

 

 Vài năm sau thêm một lần lặn ngụp

                               tới Paris lần dấu vết  yêu thương.

Tôi  cùng  cô bạn,

mua vé máy bay”ghế gỗ”, chọn ngày đầu tháng xem các loại bảo tàng miễn phí, tìm được một hàng bánh mỳ ngọt, mười hai chiếc cộng gói sữa mất có mười euro.

 

 Hai nàng  Zigan  Esméralda trốn nanh vuốt thày tu Claude Frollo

                                                               bắt tay thằng gù nhà thờ Đức Bà,

                                                                                         lẻn  ra phố đi tìm quỷ dữ

 

tung tăng  khắp nẻo metro chơi đi trốn đi tìm

 

 lần mò ra  vườn Rodin,

 

mê man vuốt chân tượng Mùa xuân vĩnh cửu,

 

hả hê

 

ngồi thở dốc dưới chân tháp Ephen,

 

hụt

 

 hơi  thăm Napoleon,

 

                   ngây ngô  cười cạnh súng thần công, chụp ảnh…

 

 

Chưa hết…

 

 xếp hàng dài dằng dặc trong Louvre

 

                        nhìn chằm chằm nàng Monalisa từ xa  tắp!

mỏi,

 

 thả bộ trên hè,  gặm pho mát Paris.

 

 

Cuống cuồng  lần tìm khu vườn nhỏ

 

                                          hình chữ nhật

 

                                        khắp các đầu đường Paris đều có

 

xếp hàng chờ  đến lượt

 

                            toilet tự bỏ tiền…

 

 

Ôi Paris rộng mênh mông, bàn chân muốn đứt

dù gió sông Xen tóc  lồng lộng tung bay…

 

Thiếu  một dáng dấp, một giọng mềm bên tai thủ thỉ,

Paris như  thiếu phụ xế chiều  bệ vệ, cô liêu.

 

Vặt trụi những cánh hồng xòa bên má

ngắt  mây lang thang vườn Lucxambua

 thả cánh én đưa tin

        rằng: em đã  đến  đây- Paris

                                    giã từ mối tình mây

                                           tơ lụa nỡ dứt - ngó sen tình ý…

Ôi!

                         khu Latin vào dễ khó ra…

 

ra khỏi lòng Paris  sao được

                                         người hỡi?

                                liu riu lửa ga sưởi 

                                           chưa chịu tắt- tàn đông…

 

  café nồng hương thơm tình ấm

chuông nhà thờ đổ hồi,  tay vội vã buông tay…

 

Paris

Paris

 rủ  liễu mộng mơ

 

                    lơ thơ tình nhân

 lẩn tránh

 mặc  nghĩa trang Pere La Chaise  dậy những nấm mồ…

                                                                      

       Romeo-Juliett

                  dạo tàn Paris

                         chờ

                               tắt nắng sông Xen?

 

                                                                 Nguyễn Hồng Nhung

                                                                (  Budapest. 2010.03.24)