KhoangCach-NHNhung

 

                                                    Khoảng cách

 

 

 

Điều hôm qua hiển nhiên

như hơi thơ duy trì Ta- đời sống

như Anh là của Em

hôm nay đã biến thành  phi lý…

 

Vì sao hỡi

mây ơi

gió ơi

 

Những con đường xuôi ngược băng băng

những cặp mắt vô hồn

những đôi môi mím chặt

 

Chỉ nốt nhạc

tan…

buông…

buốt …

rứt…

gọi ta về từng phút giây đã sống

ngập

ngụa

trong Anh, trong Anh…

Ôi khoảng cách!

 

té ra

vẫn có cái gọi là khoảng cách

 

Thương ơi!

 

mắt buồn hoang vắng

lẩn cánh rừng loang Anh dạo chân

lẩn dãy phố câm Anh lùi lũi

lẩn tàn khuya Em chong nhạc trân trân

  mờ -  tỏ  lùi xa không gian-

  ngập nát  tim…

 

một chuyến xe lăn vĩnh viễn không quay về

 một ngón tay hụt rơi rời ngón…

 

Thương ơi!

 

Em mãi mãi  chỉ là không khí

bao phủ khung trời Anh?

 

                                                  Nguyễn Hồng Nhung

                                                             (2010.május.20)