MÁT RƯỢI
Như gió tràn gối tóc - khung cửa đêm rộng mở
lắc rắc mưa khuya sau địa ngục lửa hè
cái ǵ vậy anh?
hơi thở nào mát rượi
len lỏi thầm th́ - ḍng chữ ảo màn h́nh?
Mỉm cười dịu dàng giữa những mộng mơ
rồ ga lướt phố lang thang mù mịt xăng nhằng nhẵng
hay mơ màng khói thuốc phủ cafe
hay tư lự bên trang sách có h́nh em buồn bă
hay…
chẳng làm ǵ cả
chỉ…nhớ …nhớ…
ai?
Mát rượi.
một ư nghĩ chen muôn vàn ư nghĩ
từ đâu vậy anh
dư vị
MÁT RƯỢI
này?
Nguyễn Hồng Nhung
(2010.07.14)