MÌNH.
Em có thể gọi anh
bằng những từ ngữ nào em thích:
ông già của em,
người đàn ông của em,
trái tim bé bỏng,
giọt lệ sương sa…
Em có thể nhớ anh
bất cứ lúc nào em thích:
lúc ngủ,
lúc đi,
lúc chạy trốn nỗi buồn.
Anh là tâm trạng.
Tách anh ra từ năm tháng:
vu vơ nhau
như tuổi trẻ tìm đời,
mình lạc lối nhau - những tháng ngày không quen biết,
chỉ cô đơn chứng thực nỗi chờ mong.
Anh là định mệnh.
Ta hoảng hốt lùi xa - khi gặp gỡ.
anh nhặt nhạnh vấn vương,
xúc cảm ơi, từ bao lâu nén chặt?
em tháo tung vọng ước
khát, tình ơi?
Trời sang thu
rất buồn, một trận mưa lôi lại mùa thu năm trước,
mình lại mình tơi tả lá vàng xoay
Ôi! cứ mãi xa xôi những khắc giờ mong đợi
đã trọn trong vòng tay
từ hội ngộ
phút đầu tiên.
Nguyễn Hồng Nhung( 2009-10-13)