MUỐI CỦA BIỂN

http://users2.ml.mindenkilapja.hu/users/csabi92/uploads/tenger.jpg

Cầu vồng bảy sắc đưa ta đến gặp anh vào một ngày…tầm thường, lúc đó (chả cứ đàn ông và đàn bà gặp nhau), ai gặp ai cũng vậy, đều trở thành tầm thường hết, sau một cái nhìn khinh khỉnh thoáng chút riễu cợt và một giọng lạnh ngăn ngắt cũng khinh khỉnh không kém:

-         Thì cũng phải xem ra sao cái người bảo đến thành phố này chỉ vì tôi!

May quá, thuở đấy ta sống trong trạng thái bị trầm cảm nặng, bởi vậy ta không nổi khùng lên vì lòng tự ái, mà…chẳng cảm thấy gì, hay vì nhìn thấy anh bước ra từ chữ đã khiến trạng thái ngày thường vô cùng u uất của ta đột nhiên vui hơn?

Không biết.

Những gì thuộc về quá khứ đều chỉ là phỏng đoán. Giống hệt thái độ đối với tương lai. Bởi lúc ở trong hiện tại, người ta chỉ…sống, kịp nghĩ gì đâu mà phân tích lẫn phỏng đoán?

Hôm đó, có một vài sự may mắn thuận lợi xảy ra. Sau này ta càng hiểu tại sao. Anh là một người ưa nói, nói nhiều, nhất là nói về những gì anh thích. Còn ta vốn là một đứa ưa im lặng, càng ngày càng ưa im lặng, càng ngày càng ngót dần những cơn hùng biện hiếm hoi trước lũ bạn, vì quãng đời sau của ta rơi vào một sự trầm cảm nặng nề rất dài, rất nặng.

Đấy là căn bệnh gì vậy? Hôm nay ta rõ hơn về nó, thuở đấy ta chỉ chịu đựng mà không thể phát biểu nổi về nó. Đấy là cơn trầm cảm của một đời sống tinh thần u uất, không nhuốm màu bế tắc, bởi ta luôn luôn vượt khỏi nó, nhưng vì chỉ một mình, nên chỉ ta tranh đấu với ta, bất hạnh với chính mình và không làm sao chấm dứt để ra khỏi bản thân mình.

Hình như gặp anh trên chữ, ta yêu ngay lập tức, khô cong như nước bốc hơi dưới nắng mặt trời, chỉ kịp kêu lên đúng một từ trước khi biến mất: „em phải gặp anh!”

 

Hôm đó có một vài may mắn thuận lợi xảy ra. Ta và anh gặp nhau trên một ga tàu, không hề bắt tay, chẳng chào hỏi, nhìn liếc nhau một thoắt, rồi, anh đi trước, ta đi sau, đến nơi anh đỗ xe để cùng nhau đi vào thành phố.

Có một cử chỉ ta còn nhớ: trước khi „trèo” lên cái xe cao vợi của anh, ta thong thả rút hộp kính trong túi ra, lấy kính râm đeo lên mắt, bỏ kính trắng vào hộp, anh đứng đợi, vẫn cười cười riễu cợt, còn ta vẫn nín lặng, không buồn chả vui, nhưng chắc sự nín lặng đó làm anh hài lòng, thế là anh bắt đầu nói. Anh nói liên tục từ lúc đó trở đi, suốt cả buổi cho đến tận tối.

Khoảng trưa, anh mời ta đi ăn, ta nhớ là anh hỏi ta muốn ăn gì, ta bảo ăn một cái gì đó có pho mát và nhiều rau. Còn anh ăn thịt rán và khoai tây rán. Đeo kính râm lên, đôi mắt đã mổ của ta dịu đi rất nhiều, ta lẳng lặng quan sát anh, nghe anh nói, đôi khi đặt một câu hỏi. Còn anh liên tục nói.

Nhớ lại buổi gặp gỡ đầu tiên đó, điều ta cho rằng có một vài thuận lợi may mắn đã xảy ra chính là cái trạng thái anh liên tục nói và ta liên tục nín lặng, trạng thái này rất hợp lý với hai cá nhân chưa hề nhìn thấy nhau bao giờ, đang còn phỏng đoán về nhau, chưa bị cảm xúc hoặc lý tính chi phối, và cả hai đều rất tự nhiên, không hề nhân danh bất kỳ cái gì để…khác.

Cái lạnh lùng khinh khỉnh riễu cợt ban đầu của anh chắc dành cho loài người trong mắt anh đến thời điểm ấy, trước khi biết đến ta. Còn ta lúc đó không nổi cơn tự ái hoặc cảm thấy bị xúc phạm, hoặc điên tiết, một phần vì lúc đó ta đã sống quá lâu trong sự trầm cảm nên chẳng có gì khiến ta nhanh phản ứng, phần khác, ta đã dựng một hình ảnh về anh trong tưởng tượng theo chữ đọc từ anh nên ta có chút gì đó khiêm tốn trước anh.

Có lẽ sự khiêm tốn (vô hình ) này đã xóa đi cơn” chuẩn bị” để gặp ta của anh, vì dù vô thức đi chăng nữa, anh làm sao „đuổi” được cảm xúc của mình, dù chỉ gặp ta trên chữ? cảm xúc đây có thể chỉ là sự tò mò, nhưng phần nào đấy có thể làm anh sợ hãi (sợ ai?- chỉ mình anh biết)

Nhưng gặp một con ranh nín lặng, nghe (nghĩ, nhưng không nói) rõ ràng”an toàn” hơn rất nhiều. Và vì thế, sau bữa trưa, lúc đi ngắm phố phường, anh đã trở nên rất vui vẻ. Nhớ lại buổi hôm đó, anh như hình ảnh một cậu thanh niên trẻ trung,bồng bột thích luyên thuyên đủ mọi chuyện, anh giới thiệu các địa điểm gắn liền với các sự tích một cách rất văn hoa chữ nghĩa, có lúc anh đi trên vỉa hè nắng chang chang cứ thế là nói, ta lẽo đẽo theo sau, cuối cùng nắng quá ta sang vỉa hè bên kia, anh cũng vội vã sang theo, vẫn không ngừng nói tiếp…

Ôi! anh có biết đấy là một trong những buổi gặp gỡ anh hồn nhiên một cách hiếm hoi không?

Bởi chúng ta đều là những kẻ nhậy cảm, vô cùng nhậy cảm, tuy mỗi người theo một kiểu khác nhau. Và chúng ta gặp nhau từ sự nhậy cảm này, chứ chẳng phải từ cái gì khác.

Buổi đầu tiên gặp nhau ấy đẹp như một bức vẽ dản dị những đường nét thoáng, hài hòa, trong sáng và cực kỳ…chính thống. Bởi tâm hồn chúng ta là như vậy, trong sạch và chính thống, vậy thôi.

Buổi đầu tiên gặp nhau kết thúc vào khoảng chín giờ tối, khi anh đưa ta về đến tận cổng nhà trọ. Anh hôn lên trán ta và hỏi một câu (không hiểu có liên quan đến thái độ đón lúc buổi sáng không nhỉ?), anh hỏi:

-         Thế nào, đã gặp tận mặt chắc vỡ mộng rồi chứ?

-         Anh đúng như em đã hình dung- Ta trả lời.

Lúc đó ta có nói dối không nhỉ? ta chỉ nói”đãi bôi” cho đẹp lòng người khác? vì ta nhớ rất rõ, trái tim ta đã nhói lên khi nghe câu hỏi của anh. Trời! sao anh nhậy cảm thế? sao anh”tự ti” thế, hỡi chàng dũng sỹ kiêu ngạo và bất cần đời của em!

 

„Együgyűséget választottam. Ez az egy ügyem van. Ez az egyetlenegy.”- „Ta đã lựa chọn sự lạc điệu. Đây là một sự vụ của ta. Một sự vụ duy nhất.”- HAMVAS BÉLA

( Budapest. 2015. május 7.)

……….

Ta đã viết cho anh nhiều thư lắm, những lá thư điện tử, e-mail, không đếm xuể, đậm đặc vô hình như chất mặn của muối trong nước biển. Muối- trong nước biển- tất nhiên- chẳng ai bận lòng bàn cãi và chú ý. Tình cảm và đời sống ta lớn dần lên trong vị mặn này, ngày mỗi đậm đặc, nhưng vẫn tan hòa trong nước biển, vì ta không có ý định chưng cất thành muối, để làm gì cơ chứ?

Đại dương lùa từng đợt sóng trào dữ dội tấp vào bờ, tấp vào những vách đá dựng đứng, những ngọn sóng đẹp tuyệt trần tung lên trời những tảng bọt trắng xóa, chẳng tạo cho ai cảm giác thương xót bùi ngùi, chỉ khiến con người ngây ngất trước cảnh tượng thật hùng vĩ và mạnh mẽ bất tận.

Đấy, ta yêu những lá thư điện tử giữa ta với anh vì thế, sự thắm thiết muôn đời đọng lại trong vị mặn của muối, hòa tan trong biển cả vô hạn một cách vô hình. Chẳng bao giờ ta đọc lại chúng, bởi ta không nhấm nháp, nhai lại cảm xúc của mình, và ta biết, ngày nào tình cảm của ta với anh cũng mới hơn, lạ hơn, đằm thắm hơn, nói chính xác: ngay từ đầu, tình cảm này đã ĐÚNG, bởi vậy mỗi ngày nó chỉ có thể càng thắm tươi hơn, chừng nào giữa chúng ta còn hơi thở.

Tình yêu này đã đạt tới mức độ của thần thánh: biết nhún nhường để chờ đợi ân sủng. Ân sủng của tình yêu thương duy nhất chỉ con người biết dành cho nhau. Đúng thế.

Mai là ngày anh 70 tuổi, trong đó ta dự phần có 7 năm, 7 hạt muối mặn đậm đà, thật tuyệt. Biển mênh mông, nhưng vị mặn của nó vẫn đủ đậm đặc trong một hạt muối duy nhất, đúng không anh? Khi nào cần đến Em, Anh hãy gọi!

CHÚC MỪNG MỘT NGÀY SINH NHẬT ĐẸP! NGƯỜI YÊU DẤU CỦA EM!

NHN

(Bp. 2015. május 19.)

http://static.femina.hu/ezo/csillagjegy_negativ_tulajdonsag/elem1.jpg