NhoTigonNHNhung

 

 

 

 

 

 

 

 

Nhớ Tigôn

 

 

 

 Một bữa,

Ta chạm ngón tay mềm Nhau,

khi nhặt hộ Ḿnh, cành hoa tim vỡ

 

Một bữa,

 Ta để lại Ḿnh,

đêm – ngày - nối - vơ – vẩn

                                       những mộng mơ.

 

 

 

Long lanh tím,  từ ngọn cọ em, Tigôn vươn cành ướt,

Sáng xuân xanh, biêng biếc bầu trời,

 khiến,

         t́nh anh xao động,

                                  giọt mực nào rỏ xuống giấy

                                                                       thương,

thăm thẳm đêm, anh chắp bay,

                                            nỗi ḷng ḿnh say đắm,

để một chiều,

                   ̣a khóc, khúc dương cầm.

 

 

 

Người nhạc sĩ biến Ḿnh, Ta thành gió thoảng,

để tan tác bay đi những cánh vỡ Tigôn.

 

 

Để tan tác bay đi, vụn vặt sự đời:

những người thân,

                           rách việc,

những t́nh nhân,

                         vô duyên,

                                     góp giông băo cho Ḿnh, Ta nhấm nháp…

 

 

 

Ôi! Tigôn, những cánh hoa Tigôn,

                                                   cứ lặng im như những con tim vỡ…

Để Ta, Ḿnh,

                buốt,

                     giá,

                        những

                              Thăng hoa!

 

 

 

Nguyễn Hồng Nhung

(Budapest- 2009-03-18)