THƠ NHUNG  OKTOBER-2018

1.

Bảo cô bạn gái,

tao đă từng làm thơ:

"tại sao bên cạnh người ḿnh ưng luôn có một mụ vợ?"

nó phá ra cười...suỵt...nói nhỏ nghe mày...

 

Thế gian, những ngày ngông nghênh đợi nắng

tắt trên những ngọn thông,

em đă nhớ anh nhiều lắm...

 

Bịa ra một vần thơ

giở nỗi sầu xem lại,

anh chẳng yên, sột soạt vào-ra

bên một mụ vợ cà rà cơn lo nghĩ...

 

Quạnh như thể cả nhân gian rơi

xuống biển,

nhặt vài giọt long lanh từ tiếng cười anh

đột nhiên buồn bă.

 

Điên điên như mối t́nh Lê Uyên Phương

mộng mị,

mở nắp quan tài, rải muôn hướng âm thanh

em ngụp lặn giọng anh thủ thỉ

hay anh chết ch́m biển nước mắt em?

 

Ngắt một v́ sao sa, cười khẽ,

đêm nay, chỉ lá đổ, trở mùa....

(2018.oktober.06. NHN)

 

2.

Ồ, những mối t́nh chưa bao giờ kịp nở

mới rơm rớm nụ xanh

đă trả lại úa tàn.

 

Em, như anh, thênh thang đường vắng

ngắt một bông hoa trắng

ngỏ vài lời nương tựa...

thế thôi.

 

Ôi những phút xáo ḷng mong đợi

chân trời lá ngả tím hồng

trên cánh đồng đàn ḅ thong dong gặm cỏ

mục đồng vứt dây chăn

nào ai chạy mất đâu?

 

Em đă có rất nhiều chiều ráng đỏ

linh hồn băng biển lửa ngác ngơ,

trượt ra ngoài quỹ đạo

chúng ḿnh chưa từng sống bao giờ.

(2018. oktober. 07. NHN)

 

3.

Rớt một mảng trời xanh

kư ức anh -âm thanh

dính chặt đôi mắt em trên tường

xuyên đêm vệt máu rớm

bao giờ?

từ bao giờ? đến bao giờ?

lún thịt da, bưng bít,

những bước chân lùi dần,

khuất trời xanh, giọng ngân

thoái đổ...

( 2018.oktober. 08. NHN)

 

3.

Chắp những mảng vấn vương thành sách

thắp những nụ cười buồn ngọn nến đêm

cả bầu trời sao sa thành bia mộ

chưa lúc nào ra khỏi ḷng nhau.

 

( 2018. oktober. 12. NHN)