NGUYỄN HỒNG NHUNG

 

     THƠ MÙA THU

 

 

 

 

 

1.  ĐẠI TỪ NHÂN XƯNG

 

” Em”-  thầm thì, bơ vơ nương tựa.

”Anh” -  dịu dàng, bất lực ngậm ngùi.

 đọng bên „Nhau”-  lặng câm mắt ngước.

„Mình” -  dạt bờ, sóng an ủi ngàn năm.

                                  

 

  2.   ĐÓA HỒNG BÊN ĐƯỜNG

 

Bên đường một đóa hồng thầm lặng

 góp lệ đêm cỏ đẫm hừng mai

rải cánh mỏng mong manh chân lữ khách

đường xưa mơ mẩn chạm cố nhân.

                                    

3.     CHỈ…

 

Chỉ hiểu nổi anh trong tận cùng đau khổ

ánh dương chói lòa, tòa tháp hoa sen

Chỉ hiểu anh trong vô hình sương khói

chữ dừng giới hạn mép vực sâu.

Hôn từng hơi thở vương thổ lộ

lá đẫm mưa đêm rõi đăm đăm

quỳ sát chân trời lần tay hơi ấm

mình ơi, ta gọi: sẽ chẳng phụ lòng nhau.

 

                                                  Nguyễn Hồng Nhung

                                          ( Budapest. 2012. oktober. 17)