ThoVaiKhac-NHNhung

 

2. Thơ vài khắc…

 

 

 1.   Ba giờ đêm….

 

Ba giờ đêm

không ngủ được, dậy dịch thơ Petri György

không v́ ham làm việc, v́ yêu thích văn chương

v́ muốn thành người dịch thơ nổi tiếng…

đơn giản

không ngủ được

vào hồi ba giờ đêm.

 

Cười rúc rích thấy Petri Gyorgy cũng mệt mỏi sống

mệt mỏi yêu,

mệt mỏi uống

cũng tự hỏi: ”ḿnh thích cái cóc ǵ?”

 

Bâng quơ nh́n ra trời đêm, nơi một ngôi sao đang lấp lánh

như muốn ưu phiền,

nhưng không nổi, sao ơi!

 

Vứt Petri sang một bên, dạo quanh thế giới

màn h́nh lúc nhăn nhở cười,

lúc đầy những câu hỏi: v́ sao?

 

v́ sao ba giờ đêm thức dậy

ở một xứ sở không hiểu tại sao ta rơi vào

ở những mớ ḅng bong trong con tim hấp hối,

 

v́ sao, v́ sao con người lại yêu nhau?

 

Rồi, tạm đủ nỗi thương thân,

quay lại chàng postmodern cùng ta than thở:

 

Khi không làm thơ: không là tôi

 đúng hơn, rơi rụng như móng tay và tóc,

một cái ǵ lớn lên tiếp tục,

nhưng KHÔNG CÓ AI” –Petri–

 

Ba giờ đêm tỉnh dậy,

ba giờ đêm…

 

        

2.   Năm giờ sáng…

 

Năm giờ sáng

lũ bạn ùa vào màn h́nh đ̣i chat

bốn năm cửa ô mở cổng cùng một giây.

 

Kiến trúc sư gửi nụ hồng xơ xác

Nỗi niềm vui ngơ ngác: Ơ! Nhung?

 

Phó giáo sư + kiêm chủ nhiệm khoa đại học

kiêm người mẫu xổ h́nh: mày đấy à?

đọc bài phê b́nh của mày tao sướng!

Hí,hí,hí, hi…

 

Nàng nhà xuất bản: chị ơi, sao bản thảo

không có phần mục luc?

 

Em U. đang ở Sài g̣n:  bà chị này

em có một anh,

nhưng chỉ làm trái tim em âm ấm

làm thế nào bây giờ, em ước điên cơ?

 

Năm giờ sáng

tách tách tách ban mai sương rơi bàn phím,

hihihi-hehehe…

điệu cười máy tính

ngỡ một đêm hoan hỉ

lúc năm giờ….

 

 

 

3.   Một giờ chiều…

 

Một giờ chiều

lảo đảo ra đường, vuốt lại tóc tai, dụi mắt

mây trắng bay vẩn vơ trên đầu

 tháng chín mùa  thu xanh ngắt.

 

Tại sao cái ǵ ḿnh thích đều rơ xa?

tại sao các chàng già đáng yêu đều có

một mụ vợ ẩm ương bên cạnh?

tại sao anh dám gặp em,

khi chẳng sống một ḿnh?

 

Chen bở hơi tai lên một chuyến tàu đông,

thêm vài bến metro, t́m thấy ḿnh trong hiệu sách

 

chàng cười long lanh biếc xanh đôi mắt

như mực Cửu long, ngày xưa tao hay chấm, thuở học tṛ.

 

-Thế à, mày kể chuyện nước mày cho tao nghe đi,

 

-Không, tao muốn hỏi mày pojaca là cái ǵ hả?

 

Chàng nhẫn nại giải thích ḷng ṿng cho cái đầu gật gật

 

-Tao hiểu rồi, thế mới gọi là đám đông

đám đông mông muội, thế kỷ con người lộn ngược

 

-Mày dịch cuốn đấy à? Chẳng dễ đâu

 

-Kệ chứ, tao biết làm ǵ hơn

yêu dễ hơn chăng?

buồn dễ hơn chăng?

tao phải sống…

 

Không chỉ lúc một giờ chiều…

 

 

4.    Sáu giờ tối…

 

Lang thang, thả từng bước dưới chân cầu

 mắt rơi theo lũ hải âu vờn gió

 

„ḍng sông xanh cuồn cuồn sóng trôi về đâu…”

 

ḷng lẩm bẩm dạo khúc xanh Đanuưp

 

„sóng lớp lớp, sóng lớp lớp, sóng trôi về đâu…”

 

trôi về đâu sóng ơi

 cho ta trôi theo với

ra biển đi em

ta chán đất liền rồi.

 

ta chán những ngày tha phương,

chán tận tủy những khắc giờ mong nhớ

mong nhớ vu vơ khát vọng tận cùng

 

có tận cùng được không người hỡi

bến đỗ sương xa

hắt một kiếp ḷng.

 

 

 

5. Chín giờ tối

 

Lại một đêm thong thả đến,

lại một đêm.

 

Giá mày là con cú lang thang

giương mắt gật gù trong tối đen hoang vắng

ngẫm nghĩ sự đời

rồi vù cánh, bay đi

 

Giá mày là chiếc lá mảnh mai

đậu bên thềm nhà

đợi t́nh nhân mở cửa bịn rịn chia tay

mày ùa vào ḷng người

nức nở…

 

Không, không thể

lại một đêm

 

hy vọng thắp

trang sách chờ

bàn phím mải mê tanh tách

 

hương cafe đậm hơn khói thuốc

đằng nào ḿnh chả đầu độc nhau?

hihihihi…

 

 

                                                                       Nguyễn Hồng Nhung

                                                                            ( 2009-09-11)