Thức tỉnh
Đêm dài thức tỉnh sau tiếng gà rộn rã,
Khóm cau mơ màng sực tỉnh, khi hương trắng toả, thơm mềm,
em thức tỉnh,
sau thăm hỏi ban mai anh, dịu dàng mình, âm hưởng...
"Em buồn, anh có vui đâu, bao giờ?"
Ta ném vào không trung, nỗi mê man đóng băng trong đêm lạnh,
ném sản sẻ đời người, hoà nắng ấm trải lòng đường,
ném si mê tình ai, vào bụi hoa đầu tiên em thoáng nhìn góc ngõ nhỏ,
ném tiếng thở dài đêm, xuống gốc bàng tròn lá, anh ơi!
Em đi chơi đây!
(1.12.2008.HN)