T́nh yêu của mặt trời
(tặng anh)
Anh thích anh:
là mặt trời tỏa bóng trên đầu,
soi từng bước chân em cô độc,
làm tia nắng hôn khô mắt ướt,
làm ửng hồng đôi má,
lúc em vui ?
Anh thích anh:
là hạnh phúc lâng lâng, mang b́nh yên rộng lượng,
tỏa ấm áp mặt trời,
cho mỗi ngày em, vơ vẩn giấc bồ câu?
Anh thích anh:
làm ánh dương,
soi t́nh em tŕu mến nỗi nhân gian?
Anh nhỉ?
Chẳng thể là đàn bà
trong ṿng tay
Chẳng thể là dịu ngọt,
hớp từng giọt, từng giọt
anh,
lúc nắng mệt, tim buồn?
Thôi,
trả trí tưởng tượng cho những giấc mơ xanh
những linh hồn chữ
những niềm yêu con gái ngốc ngây.
Vẫn cứ nhớ thương,
nhưng,
không đến gần anh nữa,
vẫy khăn tay,
gửi nụ hôn,
vào gió.
NHỮNG - DẤU – YÊU !
(2009.01.16.HN)