TỰ DO

 

 

Ta cứ tưởng anh mang về nỗi nhớ

 sương giăng giăng trắng buốt đường ṃn

như lơ lửng vầng trăng nguội lạnh

như  đêm ŕnh gió thao thức vu vơ…

 

Ta cứ tưởng anh làm nên nỗi nhớ

khiến ngày trôi hụt hẫng bến bờ

khiến mùa sang chỉ tan hoang  cành lá

và trái tim trốn nhịp đập khôn ngoan

 

Ḷng chợt tỉnh khi một ngày rộn ră

niềm vui vô cớ bỗng ùa

êm đềm tự thân hơi thở

chẳng  thấy ǵ ngoài cảm giác đớn đau bỏ lại

ngơ ngác nh́n: sao hôm qua ḿnh u tối si mê?

 

Có phải vũ trụ muốn em nhấm nháp

những tâm trạng người

giữa muôn vàn sắc biến hóa hư vô?

có phải thượng đế gửi em thông điệp

là người- là bậc thang khát vọng trập trùng

để vô hồn , để cô đơn vật vă

rồi chợt hiểu ra: ta chính là tự do

 

Tự do là những cơn nếm trải ḿnh quằn quại

vật vă nỗi đau-nỗi ḿnh khát những ước ao

 

Anh chỉ là một ước mơ vượt lũ

của chân người khai mở những đầm lầy

anh chính là em khi hoang mang vô vọng

lúc gọi tiếng Anh –ta tự thắp lửa trái tim ḿnh

 

Anh là thực thể không bao giờ xuất hiện

bởi mỗi lần vượt lũ

anh đă cùng em – h́nh nhân cũ - ch́m đ̣…

 

Em không bao giờ có anh như phút giây đoàn tụ

bởi em chính là con đường dẫn những nẻo ra đi

 

anh là nắng giúp lá xanh thành mắt ngọc

là hơi ấm gọi má hồng  trái chín thơm ngon

 

 em  - khi đói khát những cơn mưa thiếu hụt

anh - chỉ là vọng ảo  sấm chớp chân trời xa

 

Bởi em,

bởi em chính là niềm vui, nỗi buồn tồn tại

sao hôm nay ta  mới hiểu:

       ANH CHỈ LÀ KHÁT VỌNG

                                            TÂM TRẠNG NGƯỜI!

 

                                                               Nguyễn Hồng Nhung

                                                                    (2010.06.26)