VẪN LÀ NHAU
Vẫn là nhau mà sao ưu phiền thế
mắt trời nhợt nḥa lẩn khuất gió thở dài
vẫn là nhau sao xa xôi gấp bội
hằn rănh nhớ toác lạch thương máu về tim đông đặc
ra ngẩn vào ngơ chếch choáng tàn canh?
ơi ḿnh!
biết lấy ǵ lấp cho đầy giấc hụt
vất vưởng chiêm bao ngày lặp lại ngày:
VẪN – LÀ – NHAU
Nguyễn Hồng Nhung
(Budapest.2010.09.12)