Sau 30 tháng 4-1975, Việt Nam hoà b́nh thống nhất, nhưng thập niên 1975-1985 là thập niên của cao trào vượt biên với hơn một triệu thuyền nhân sống sót làm nền cho cộng đồng di dân Việt hiện nay. Không tháng nào, không tuần nào, và không ngày nào những người dân đô thị miền Nam đă không chứng kiến gia đ́nh, thân nhân rồi bạn bè ra đi. Có những người đến bến bờ và có những người không bao giờ c̣n tin tức. Nếu sóng gió, băo táp và hải tặc biển Đông là lư do chính của những biến mất, hăi hùng kinh hoàng đôi khi bắt đầu ngay từ  trên đất Mẹ. Với Tiếng Gào Trong Đêm, Nguyễn Thị Ngọc Nhung viết lại dưới dạng truyện ngắn một bản tin thường thấy trên các báo Tin Sáng, Sàig̣n Giải Phóng thời đó. (Trần Vũ)

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Nhung

Tiếng gào trong đêm

 

 

    Ghe cḥng chành giữa ḍng nước, tôi sợ hăi ngồi bám chặt mạn thuyền, mắt láo liên nh́n trời đêm sáng lờ mờ ánh trăng mười chín. Chúng tôi ngồi dồn đống trong khoang thuyền. Hai tên đàn ông to người chèo ghe gơ nhẹ trên mui báo hiệu đă đến nơi tạm an toàn, chúng tôi có thể cử động đôi chút. Người chèo mũi vén tấm lá che mui nh́n vào.

    “Bây giờ ḿnh phải đi bộ một khoảng, tui dẫn hai người một lần. Chia ra để khỏi lộ. Mấy người khác cứ ngồi đợi đến phiên, nhớ đừng nói chuyện lớn tiếng.”

    Hắn dẫn hai người đàn bà ngồi sát cửa mui đi trước. Cả đám ngồi đợi ẩn nhẫn. Tim tôi chưa hết hồi hộp đập th́nh thịch thể như bất cứ người nào ngồi gần cũng đều có thể nghe được nhịp ấy. Phong nắm tay tôi. Tay Phong đẫm mồ hôi và lạnh. Tôi phải ngồi bệt và khom lưng, hai đầu gối co đụng càm, gọn lỏn trong ḷng Phong. Khoang ghe quá chật cho mười người ngồi lèn nhau, phía ngoài c̣n tấn mấy buồng chuối mùi nhựa nồng chát. Bên trái tôi, cha mẹ Phong dúi sát nhau. Một bé trai độ bốn, năm tuổi, bị uống thuốc ngủ, nằm im ĺm trong ḷng cha nó. Bà vợ ngồi kế bên, chân trái đạp chân tôi nhưng h́nh như bà không biết và tôi cũng không thể dời chân đi nơi khác. Đành chịu. Người con gái ngồi kế có lẽ là em gái bà, mặc bà ba đen như gái quê, mặt từa tựa nét.

    Khí trời đêm hơi lạnh nhưng bên trong khoang, nóng hầm hơi người. H́nh như cái nóng hậm hực ấy tăng gấp bội v́ trộn lẫn với nỗi căng thẳng bập bùng ngập ngụa không gian. Tôi lén nh́n đồng hồ giấu trong ngực áo. Khoảng 2g15 sáng. Tôi th́ thầm nơi tai Phong “Hơn hai giờ sáng rồi anh.” Phong gật nhẹ đầu. Người đàn ông chèo lái ngồi im như pho tượng. Đôi khi ánh mắt của hắn lấp lánh nhẹ dưới ánh trăng khi chớp. Cái mũi dài mang nét khoằm khiến mặt hắn lộ đầy vẻ gian ác nhưng nụ cười nở rộng với hàm răng thưa làm giảm bớt ấn tượng xấu nơi người đối diện. Hắn mặc áo bà ba đen, tay áo xắn quá cùi chỏ.

    Người đàn ông đưa hai người đàn bà lội bộ băng qua hàng cây thấp trở lại. Hơi thở của hắn nóng hôi hổi phà ngay mặt tôi khi tḥ đầu vào khoang kêu người đàn ông ẵm đứa con ngủ mê mệt. Người chồng ḅ ra đằng lái, vác đứa bé trên vai như vác bị gạo ṃ mẫm bước lên bờ. Vấp phải vật ǵ trên bờ đất, ông chúi nhủi suưt té, tay cố giữ thằng bé, người lảo đảo bước quàng xiên ḷm kḥm rồi mới đứng thẳng lên được.

    Tên đàn ông dẫn đường mặc áo sơ mi màu nâu đen, quần tây nhàu nát ống nhỏ túm hơi ngắn trên mắt cá, có chỗ sờn, đôi dép mỏng. Hắn ta tương đối trông được hơn người ngồi lái. Với nước da tái, môi thâm v́ thuốc lá nhưng lại vẽ nên một nụ cười thật đẹp với lúm đồng tiền bên trái, kẻ răng đóng nhựa thuốc. Đôi mắt mí to với hàng mi rậm, duy có ánh mắt của hắn là không thẳng thắn, c̣n ngoài ra hắn dễ dàng lấy cảm t́nh của người xa lạ với giọng nói trầm và chậm.

    Tôi và Phong chưa bao giờ gặp hai người đàn ông này. Chuyến đi này chúng tôi qua trung gian bởi người bạn thân giới thiệu. Người bạn đó đă đến Mă Lai an toàn, chính v́ vậy mà tôi và Phong mới tin tưởng nơi người trung gian này. Hơn nữa, chuyến đi có cả gia đ́nh người thân ǵ đó của người trung gian cùng đi, như vậy th́ không có ǵ để chúng tôi lo ngại. Thường là chắc ăn, người trung gian mới dẫn gia đ́nh đi sau khi đă mối lái nhiều lần có vàng có tiền làm của hoặc manh mối bắt đầu bị lộ. Ba mẹ Phong và tôi phải xuống Cần Thơ, giả đi thăm bà con. Tôi mặc hai bộ đồ trên người, giấu theo ít vàng và nữ trang. Phong mặc quần áo nhăn nhíu không ủi. Mẹ Phong th́ mặc bà ba quần thâm. Ba Phong th́ vận đồ rách, vá chùm vá đụp mấy chỗ, chân mang dép rách quai cột nối bằng cọng kẽm. Tất nhiên là không dễ ǵ qua mắt người miệt quê đó nhưng h́nh như họ cảm thông (hay tội nghiệp) trước sự trá h́nh không mấy chỉnh nên tôi thường bắt gặp ánh mắt ái ngại nh́n mà không dám hỏi vài lần suốt đường đi.

Đến nơi, cả bốn được dẫn đến một căn nhà nằm dựa mé sông chờ đến tối mới xuống ghe nhỏ theo sông ra cửa biển nơi có ghe lớn đợi sẵn. Trong nhà có độ hơn mười người khác đợi sẵn khi chúng tôi đến rồi chia nhóm theo ghe. Tôi dặn Phong t́m cách đi chung với người trung gian, bảo đảm hơn. Phong gật nhưng gia đ́nh người đó cả thảy là tám, thêm hai người th́ vừa đủ cho một chuyến. Nhưng tôi lẫn Phong đều không muốn đi tẻ riêng thành ra đành phải chờ chuyến chót, mười người, hơn mười giờ tối.

    Thoạt đầu, ngồi chen chúc trong khoang, tôi muốn ngộp thở với hơi người và mùi bùn non lẫn mùi nước đọng hôi hám nơi đáy ghe. Hai người chèo bắt chúng tôi khom lưng gần như nằm mọp xuống, tấn bên ngoài dằn bên trên, mấy buồng chuối xanh ngắt sau khi đậy bao bố tời dơ bẩn lên đầu mọi người. Đường đi may mắn yên tĩnh không có chuyện ǵ xảy ra tuy rất chậm và kéo dài như không bao giờ đến nơi.

    Người đàn ông dẫn đường trở lại, kêu bà vợ và cô em gái của bà cùng đi. Tôi chợt ngửi phải mùi nồng tanh tưởi nơi áo hắn khi hắn nghiêng người khều vai bà vợ. Bỗng dưng tôi nghe lợm giọng không hiểu tại sao. Cái mùi thật lạ lùng. Bóng tối trong khoang không cho phép tôi nh́n rơ mặt hắn. Mùi tanh đến lạ. Hơi thở của hắn cũng nặng nề hơn. Tôi th́ thào với Phong sau khi hắn đă đi.

    “Anh có nghe mùi ǵ không?”

    “Không. Mùi ǵ?”

    “Có mùi tanh tanh kỳ lắm... ”

    Phong bâng quơ qua chuyện.

“Mùi bùn đó mà.”

Cũng khá lâu người đàn ông dẫn đường mới trở lại. Có thể hắn đi không lâu lắm nhưng khi chờ đợi th́ năm ba phút dễ biến thành năm ba giờ. Chỉ c̣n bốn người trong khoang. Hai tên đàn ông bàn tính nho nhỏ trên bờ. Tôi bỗng nghe gai ốc nổi đầy người. Tôi nắm chặt tay Phong. Mồ hôi tươm ướt lưng. Người đàn ông đẹp trai kêu chúng tôi ra khỏi khoang. Hắn nói, giọng khoan thai.

    “Bây giờ tui dẫn ông bà đi, hai người một. Để khỏi mất th́ giờ, hai người đi với anh Ban, hai người đi với tui. Tụi tui đi hai đường nhưng đường nào cũng dẫn tới chỗ ghe lớn. Đi đông nhiều tiếng động dễ bị lộ.”

    Rồi không đợi phản ứng của người nào hết, hắn hất hàm người mũi khoằm tên Ban, đẩy cha mẹ Phong về phía đó. Quay nh́n hai đứa tôi, hắn cười, hàm răng lởn nhởn dưới ánh trăng, bóng đen lúm đồng tiền nổi rơ trên má, bắt đầu đi về phía rừng cây thấp. Phong nắm tay tôi đi theo hắn. Rừng cây tối mờ dù là rừng thưa, bóng lá đen ng̣m trên đường lồi lơm. Tôi vấp té loạng choạng nhiều lần, đi chậm hẳn lại.

    Chợt một nhánh cây đập vào mặt đau điếng, tôi khựng lại, giằng tay khỏi tay Phong rồi đỡ nhánh cây cúi người lom khom. Bỗng dưng, tôi không chắc ḿnh nghe đúng, nhưng tứ chi chai cứng. Thứ âm thanh nhọn như tiếng mèo gào giữa khuya. Tim tôi đập nhịp cuồng. Tôi quờ quạng t́m tay Phong. Chàng đứng sát tôi, chợt tôi cảm thấy cả người mệt mỏi và thỏng dài. Người đàn ông dẫn đường quay nh́n hai đứa tôi. Bóng tối mờ nhưng tôi vẫn thấy được ánh mắt kỳ lạ của hắn. Bỗng nhiên nỗi sợ hăi ùa tới tràn ngập người tôi với sự im lặng kỳ lạ của người dẫn đường không thúc hối khi thấy chúng tôi khựng lại. Hắn không hề kêu gọi nhanh bước. Thời gian đứng khựng và cả ba đứng im như chờ đợi phản ứng của nhau. Chợt Phong kéo ngược tay tôi chạy trở lại hướng vừa rời đi lúc năy. Tôi chạy cuồng theo tay kéo mù loà. Rừng cây như mê hồn trận, chúng tôi chạy bất kể mọi thứ.

Rồi cả hai cũng trở lại được bờ sông nơi ghe cặp bến. Người đàn ông tên Ban đang cúi khom lục lọi chi nơi bóng đen nằm im bên chân hắn. Tôi đứng sựng kêu không ra tiếng. Miệng lưỡi dính thành một khối nghèn nghẹn. Bóng đen dưới chân hắn là mẹ Phong, nửa trên loă thể, tư thế co quắp, mặt úp xuống bùn. Ban h́nh như cũng không ngờ sự có mặt của tôi và Phong. Hắn đờ người, tay c̣n cầm sợi dây chuyền vàng ḷng tḥng. Trong khoảnh khắc chúng tôi nh́n hắn, nh́n cái búa bửa củi vất bên chân. Tôi không thấy máu v́ bóng đêm làm nhoè bẩn mọi thứ. Nỗi sợ hăi dâng lấp trí óc. Ư nghĩ lướt thật nhanh trong đầu. Tôi đă hiểu tại sao chúng muốn dẫn từng hai người một. Tôi sực nhớ đến người dẫn đường. Đầu óc hoảng sợ những vẫn c̣n sáng suốt để nghe rơ tiếng chân chạy đuổi và tiếng la của hắn đâu đó “Ê Ban, coi chừng tụi nó chạy. Ban! Ban! Tụi nó chạy rồi!” Phong vụt chạy về chỗ neo ghe. Tôi chạy theo tay níu của Phong đến sát mé nước, chân vấp vật ǵ. Tôi ré lên như đạp phải gịi. Ba Phong nằm nửa người vùi dưới nước. Phong khựng lại v́ tiếng la của tôi rồi đẩy tôi ra sông. Tôi sặc sục, nước mới ngang ngực. Phong hét vào tai tôi.

    “Lội mau lên, lội ra giữa sông.”

    Tôi bơi hối hả, tay chân nặng ch́nh chịch v́ hai bộ đồ ướt nước. Tôi quay cuồng tứ phía, không rơ ḿnh bơi về hướng nào mới đúng. Tiếng người la hét sau lưng nghe chói tai đến độ hăi hùng. Một tràng đạn bắn văi quanh tôi và Phong. Chàng đè đầu tôi ngụp xuống nước. Không mấy lâu, tôi ngộp thở hất tay Phong trồi lên hớp không khí. Súng nổ liên hồi như sát mang tai. Tôi luưnh quưnh đập tay chân loạn xạ, chưa đầy mấy phút đă mệt lả. Tôi càng ráng trồi lên chừng nào th́ lại càng ch́m xuống nhanh chừng nấy. Tôi lặn hụp lên xuống như người sắp chết đuối. Có lẽ nhờ vậy mà tôi tránh được đạn bắn xối xả chung quanh. Phong khi lặn kéo tôi hụp xuống, khi nổi đẩy tôi trùi tới. Tôi bơi tới tấp với cảm tưởng ḿnh nổi ́ một chỗ. Đầu óc tôi rối loạn nhưng h́nh như vẫn tỉnh táo, rất tỉnh táo để thấy ánh trăng mờ trên cao, cây cối đứng im nơi bờ, bóng nước lấp lánh quanh ḿnh, hơi thở hào hễn, cơn mệt muốn đứt hơi và mấy bóng đen trên bờ với loạt đạn dữ dội. Tôi bơi như máy, hơi thở dần ngắn với nước tuôn vào mũi mồm sặc sục. Biết ḿnh không đủ sức, tôi thả ngửa để Phong vịn vai đẩy đi. H́nh như chúng tôi đă ra được giữa sông. Tôi nh́n vào bờ, chỉ thấy dạng cái ghe, hai bóng đen tàn ác nhoè lẫn trong bóng đêm nhưng ánh lửa nháng với tiếng nổ vẫn hiện hữu. Tôi đạp chân phụ sức với Phong, mắt nh́n thẳng lên ḷng đêm có trăng sao đầy đủ. Trời đất có đó nhưng h́nh như bịt tai im lặng trước hành động dă man. Tôi nhẩm cầu những đấng tối cao mà tôi có thể nghĩ đến trong nhịp tim hỗn loạn.

    Tiếng súng bỗng im. Sự im lặng hăi hùng đè chụp lấy tôi. Tiếng đập nước vung vẫy của chúng tôi bỗng trở thành tiếng động duy nhất rơ mồn một trong đêm. Tôi lật sấp người lại tiếp tục bơi, bờ bên kia vẫn c̣n xa thăm thẳm. Có bơi mới thấy con sông không nhỏ như tôi tưởng khi c̣n ngồi trên ghe. Phong nh́n lại rồi nói qua hơi thở đứt quăng.

    “Tụi nó chèo theo... bơi lẹ... lên em... May ra ḿnh... thoát.”

    Câu nói của Phong lại được đệm bằng tiếng súng nhưng rời rạc hơn lúc năy. Tôi muốn bịt tai để đừng nghe thứ âm thanh dữ dằn chở đầy gai nhọn đâm thẳng tim óc. Tôi nh́n lui, không hiểu sao trong lúc bấn loạn, trí óc vẫn tiếp tục có lúc minh mẫn để thấu suốt những thứ không dính dáng ǵ hết, quanh ḿnh. Chiếc ghe trôi lừ lừ ra giữa sông thật nhanh. Lửa đỏ loé quanh. Tôi nghe được tiếng giầm quậy nước lẫn với tiếng súng mỗi lúc thưa hơn. Tiếng lủm chủm của đạn rơi không c̣n nghe gần đâu đây nữa mà vạt xa xa về phía bờ bên phải. Phong kề tai th́ thào.

    “Tụi nó không thấy ḿnh. Em bơi nhẹ dưới nước trôi lần vào bờ, đừng gây tiếng động mạnh. Khi tụi nó bắn th́ ḿnh bơi nhanh hơn một chút.”

    Đám lục b́nh nhẩn nha trôi đâu đó làm hai tên đàn ông lầm lẫn. Chúng la hét lẫn nhau.

    “Mày bắn lục b́nh không hà, Ban! Ê. Đụ mẹ, tụi nó trôi hướng này sao mày cứ bắn hướng đó hoài vậy? Đụ mẹ, giết có hai đứa mà cũng không xong, biết làm ǵ ăn đây mậy?”

    “Câm cái miệng của mày lại. Đứa nào để xẩy? Hả? Mẹ cha nó, tao bắn đúng chỗ, chắc tụi nó ch́m rồi. Không tin th́ thôi. Đụ má, bỏ cho rồi. Sống chết kệ mẹ tụi nó. Về cho xong, trời gần sáng rồi, làm cả đêm, mệt chết mẹ!”

    Mọi thứ vụt im. Không có tiếng chèo lẫn tiếng chửi thề. Tay Phong nắm cứng vai tôi trong khoảnh khắc rồi buông. Tôi chúi đầu sát mặt nước, tay chân cố khuẩy thật nhẹ nhưng vẫn mang cảm tưởng nặng chịt lào xào khuyấy nước. Im lặng nặng như tấm màn sủng nước phủ đè lên tâm trí. Tim tôi đập rối rít, mạch máu nhảy theo nhịp tim hào hễn, tai tôi nghe được tiếng b́nh bịch của tim ḿnh tưởng như ai cũng đều nghe ra. Chợt có người dúi chân tôi xuống. Tôi hơi giật ḿnh khi chân đạp phải lớp śnh mềm. Phong đứng, mặt ngửa chừa mũi thở, cả đầu d́m gần hết dưới nước. Tôi bắt chước Phong, đỡ mệt v́ chân chạm đáy sông nhưng phải đổi chân chống v́ lớp śnh mềm khiến chân chuồi nghiêng không vững. Được một lát, tôi ngẩng nh́n vừa lúc bóng đen nơi ghe lên tiếng.

    “Đằng kia ḱa. Đó. Đụ... tụi nó vừa hụp xuống. Chỗ này nè. Mày bắn chỗ đó coi.”

    Phong nắm tay tôi kéo hụp xuống nước. Nghe được câu nói của người trên ghe nên tôi kịp chuẩn bị để hít một hơi không đến nỗi chịu ngộp lâu. Đạn bắn tung toé sát nơi tôi đứng. Phong ḍ dẫm bước đi dưới nước. Tôi bước theo ṃ mẫm, chân đạp śnh loạng choạng nhằm nơi trũng sâu làm tôi hốt hoảng bíu chặt tay Phong. Miệng há ra bất ngờ khiến nước ùa vào mồm, tôi ngột ngạt trồi đầu lên thở. Trước mặt, đám lục b́nh kẹt nhánh cây chết dồn đống bên bờ. Tôi truồi sâu vào đám lá, chỗ nước cạn ngang bụng nên ngồi chồm hỗm dưới nước. Bóng ghe đi ngang thật rơ. Tiếng nói chuyện vang vang.

    “Kệ mẹ tụi nó, về cho rồi. Mày cất đồ chưa?”

    Giọng trầm khoan thai trả lời như không bị ảnh hưởng chi hết với hỗn loạn máu me vừa rồi.

    “Rồi, hỏi hoài! Xét hết mấy cái thây rồi. Trừ khi nào họ nuốt vô bụng th́ tao chịu chớ... Ờ, hay là ḿnh quay lại mổ mấy cái thây đàn bà. Tụi nó có khi nuốt hột xoàn...”

    Giọng kia bẳn gắt hơn. “Sao hồi năy hổng nói? Mẹ nó. X́. Đụ má, ǵ cũng mày. Đợi xong rồi mới nói. Xẩy hết hai đứa... Gần sáng rồi, mổ miết ǵ nữa. Đụ má.”

    Tiếng nói nhỏ dần theo dạng ghe loăng dần trong đêm tối. Phong đứng dậy, lần ṃ trượt lên trượt xuống với lớp śnh nơi bờ rồi ṃ lên bờ đất. Tôi đạp śnh nhăo nhoẹt len chảy qua mấy kẽ chân, theo Phong lên chỗ có đất cứng. Bờ đất đầy rễ chằng chịt của thân cây chết, không rơ cây ǵ. Tôi lại vấp chân đau điếng nhưng cơn đau không đủ nồng độ để tôi nhận biết lâu hơn. Ngồi bệt xuống, tôi lần ṃ ngực áo t́m đồng hồ. Ánh lân tinh mờ ảo. 4g20 sáng. Tôi nói với Phong, hơi khựng lại khi nhận ra ḿnh lạc giọng.

    “Gần bốn rưỡi rồi anh. Giờ tính sao đây?”

    Phong cởi áo vắt nước không trả lời. Tôi cởi bớt một bộ đồ bên ngoài cố vắt cho ráo rồi phơi đại trên mấy nhánh cây gần đó. Hơi lạnh thấm qua lần áo ướt c̣n lại trên người khiến tôi nổi ốc. Cả người tôi run từng cơn theo phản xạ cơ thể. Tôi ngồi bó gối, hai tay ôm chân co ro. Phong choàng tay qua vai tôi cho ấm. Hai đứa chúi vào nhau. Trí óc tôi dần dần tỉnh và tôi cố tránh không nghĩ đến những ǵ vừa xảy ra.

    Rừng cây thưa thớt không một bóng nhà hay bóng đèn. Sao thật sáng và thật nhiều. Tiếng ếch nhái ễnh ương đâu đó nổi lên thật b́nh yên như không có chuyện ǵ xảy ra. Nước mắt tôi rơi chầm chậm nhiểu trên tay mới hay. Cơn sợ hăi lắng xuống, giờ chỉ c̣n lạc lơng khốn cùng sau cơn băo tàn khốc. Tôi mang cảm tưởng vừa rỗng không vừa đầy ắp đến độ muốn nôn. Không biết tôi nên nói ǵ, làm ǵ. Sau con giông tàn bạo, sực thấy ḿnh không là ǵ cả, tay chân dư thừa, đầu óc đầy rẫy những h́nh ảnh chết chóc và cảm tưởng ḿnh rất mỏng manh dễ bị xúc phạm th́ lấp đầy cả người.

    Giọt nước mắt đầu rơi xuống, khơi dậy trùng dương trong tôi. Tôi khóc ngon lành như chưa bao giờ được khóc. Trí óc lần ṃ trở lại xác người vấp phải nơi mé nước, sợi dây chuyền vàng đong đưa nơi tay gă đàn ông cúi ḿnh trên cái xác trần. Hoá ra, tim tôi hụt nhịp, những người chung ghe đă chết. Tôi nhớ đứa bé trai ngủ mê v́ thuốc. Cô gái trẻ th́ thầm với tôi “Bồ em ở Texas. Ảnh hứa sẽ đón khi em tới đảo. Mấy năm rồi em chỉ đợi có dịp này. Tưởng sẽ không bao giờ gặp rồi chứ.” Giọng cười khẽ vui sướng đầy hy vọng của cô. Giờ th́ thật là không bao giờ gặp. Tôi gục đầu ủ rủ với nước mắt. Phong ngồi im lặng lẽ. Chúng tôi đă gặp phải lũ cướp cạn tàn ác. Lũ cướp cùng màu da cùng tiếng nói với ḿnh. Tôi thường nghe nói đến hải tặc Thái lan nhưng chưa nghe nói đến lũ cướp cùng màu da tiếng nói với ḿnh. Giờ th́ tôi hiểu, nạn nhân chết cả, lấy ai kể lại câu chuyện thương tâm nơi bờ sông vắng. Biết bao bờ sông vắng đă chứng kiến những cảnh tượng tương tự? Tôi lau nước mắt trên tay áo c̣n ẩm ướt, nằm lăn ra đất. Phong nằm theo, gối đầu tôi lên tay chàng. Tôi sờ soạng mặt Phong trong đêm tối mờ, ngón tay tôi ướt khi lướt ngang mắt. Tôi vùi ḿnh trong ḷng Phong, cảm kích và đau đớn vô vàn.

 

*

 

    Bà ngoại Phong mất khoảng sau hai giờ sáng cùng ngày hôm ấy. D́ Sáu cho chúng tôi hay mấy ngày sau, khi hai đứa ṃ về đến nhà. Bà mất cùng ngày chúng tôi bị nạn. Lúc hai giờ, bà c̣n đ̣i d́ Sáu rót cho tách trà. Sau đó, d́ Sáu về giường của ḿnh. Đến sáng th́ bà đă chết cứng, hai chân tḥ ra ngoài như sửa soạn xuống giường, tay phải níu chặt thành giường, mắt mở hé.

    Phong ngồi ôm đầu nghĩ ngợi. Chập sau Phong hỏi.

    “D́ có chắc là sau hai giờ không?”

    “Chắc. D́ cho ngoại uống nửa tách trà. Lúc để tách xuống bàn sực thấy đồng hồ gần hai giờ chớ d́ có tính coi giờ đâu mà nhớ.”

    D́ Sáu là em út của mẹ Phong. D́ lớn tuổi nhưng không con. Chồng d́ c̣n ở trại học tập nên d́ không đi với chúng tôi, vả lại không ai trông nom bà ngoại, đă hơn bảy mươi lăm già yếu nhiều bệnh tật. D́ giống mẹ Phong nhiều nét nhưng khô khan cằn cỗi hơn. Mặt d́ sưng húp v́ khóc nhiều.

    Lúc mở cửa thấy hai đứa tôi, d́ oà khóc như trẻ nhỏ. Thấy trở về, hiểu ngay là không thoát, phần mới chôn mẹ một ḿnh nên d́ tủi thân. Đến khi biết cha mẹ Phong tử nạn, d́ khóc thảm thiết hơn. Phong chỉ ngồi yên nh́n tôi và d́ Sáu, mặt chàng chai cứng với giận dữ và oán hờn.

    Tối hôm đó, Phong ngồi nơi giường ngoại, vụt nói một câu lạ.

    “Ḿnh thoát được là nhờ ngoại!”

    Tôi nh́n Phong không hiểu. D́ Sáu hỏi.

    “Sao? Con nói sao?”

    Phong chậm răi kể, mắt nh́n mông lung.

    “Lúc Ngà giật tay con đứng lại, tự nhiên con thấy bà ngoại. Thấy như thế nào th́ con không biết, chỉ biết là thấy mà trong người không hề thắc mắc tại sao. Bà ngoại xua xua tay nói. Chạy đi con, lội qua bên kia sông. Lẹ lên. Chạy đi con! Con nghe rơ ràng giọng thúc hối nóng ḷng của Ngoại. Con đang hoang mang chưa biết làm ǵ th́ lại nghe bà nói. Mẹ mày chết rồi. Chạy mau lên con ơi. Rồi như có ǵ ám, con lôi tay Ngà chạy về phía bờ sông theo lời Ngoại.”

    Tôi nghe lạnh nơi sống lưng. Tôi đă không kéo tay Phong đứng lại vô cớ, rơ ràng có nhánh cây đập nơi mặt đau như trời giáng nên tôi đứng lại không suy nghĩ. Khi mặt trời lên, Phong nh́n và không thấy vết bầm hay trầy trụa nào trên mặt tôi cả. Điều này khiến tôi ngạc nhiên v́ cái đau xé da thịt kia không thể không để lại dấu vết nào hết trên mặt. C̣n tiếng gào, thứ tiếng đau đớn của một con thú bị nạn. Thứ âm thanh chỉ có thể tạo được bởi cơn đau tận cùng xương tuỷ. Phong đă không nghe tiếng gào nào hết khi giật tay tôi quay lui chạy ngược về hướng cũ. Không dám suy tưởng nhiều hơn, tôi chỉ giản dị cho rằng mẹ Phong đă t́m cách cứu chúng tôi bằng tiếng gào mà bà đă không kịp thoát thành tiếng. Tôi đă nghe được thứ âm thanh xé rách màn đêm chọt thẳng óc ḿnh, đă ngửi được mùi máu trên áo kẻ giết người. Nếu không có nhánh cây quật mặt, tôi đă không dừng lại và đă tiếp tục ngoan ngoăn đi theo tên dẫn đường gian ác. Nếu không có tiếng gào, có lẽ tôi vẫn tiếp tục đi không chút ngờ vực. Tiếng gào và cái đau của nhánh cây quật mặt, cả hai đều thật, thật như nỗi hăi hùng của cuộc thảm sát ghê rợn nơi bờ sông vắng. Tôi đă cảm thấy được tất cả mọi thứ bằng mọi giác quan trên người. Có thể, nhánh cây làm tôi đau nhưng không để lại dấu vết, nhưng c̣n tiếng gào, tôi phải giải thích làm sao khi Phong không hề nghe có tiếng gào nào hết. Hai đứa tôi đă được báo động cùng một lúc bằng hai h́nh thức khác nhau. Và nhờ hành động vụt chạy bất thần khiến tên dẫn đường không kịp trở tay. Nếu không, nếu không... tôi vẫn thường tự hỏi, nếu không, nếu không, chuyện ǵ sẽ xảy ra và tôi sẽ làm ǵ nếu gă đàn ông không gườm tay với ḿnh giả như tôi và Phong cùng rơi vào t́nh trạng sống chết dưới tay hắn? Đây là nỗi ám ảnh không biết đến khi nào tôi mới được quên dù đă yên ổn xứ người nhiều năm sau đó.

 

Nguyễn Thị Ngọc Nhung

1986