NHỮNG BÀI THƠ BỊ LỖI

*

 

mơ thoát khỏi dòng sông những con cá cố nhảy lên bờ

tôi không mơ trời cao tôi ở trọ trời cao

căn hộ khép kín ép chặt dần tháng ngày

chiếc computer trong xó tối mở ra thế giới

lách cách lách cách lách cách lách cách

không chịu nổi à ơi

không chịu nổi chuẩn mực

lách cách lách cách cạch

computer lỗi

đôi khi lỗi lầm mở ra tư duy mới

đôi khi không thể làm thơ lại tốt hơn làm thơ

trở lại giấc mơ đập vỡ bức tường

thấy hiện ra người quả phụ trẻ

mắt đắm đuối quở trách

lách cách lách cạch lách cách cách

một bóng người đè nặng một bóng hoa

những con cá đói khát trên đất khô

quẫy nát bóng người bóng hoa

quẫy nát computer

quẫy nát bức tường vỡ

quẫy nát trời xanh

 

tôi thoát khỏi có vần không vần à ơi không à ơi hũ nút không hũ nút

tôi tự do lơ lửng trời cao.

 

25.2.2005

**

 

đi đám tang về kịp đi đám cưới

hai tờ bạc mới hai chiếc phong bì

bỏ buồn vào vui bỏ cười vào khóc

biết mình nhầm thật mà vẫn thôi thì...

 

hôm qua gọi điện cho người chết rồi

hôm nay nhận thư của người đã chết

ghé nhà quen xưa chủ nhà lạ hoắc

gặp bạn quên tên ố á thôi thì...

 

đến computer còn hư bộ nhớ

đến ông quản lý còn quên nhân viên

đến ả hầu bàn khi anh khi chú

thôi thì kẻ lú có kẻ lú hơn.

 

thương trống đánh xuôi thương kèn thổi ngược

âm âm dương dương một ngày chung cuộc

chồng vợ so le khôn dại bù trừ

thôi thì tháng Ba rồi đến tháng Tư

 

thôi thì tháng Tư rồi đến... thôi thì...

 

***

 

cái bắt tay nào cũng lắc

nụ cười nào cũng hình chữ nhật

bình hoa mùa nào cũng cúc

rượu một lò bia một hãng

phở Bát Đàn phở Bát Đàn phở Bát Đàn

 

đến khi chết vẫn nụ cười chữ nhật

vẫn cúc kết vòng hoa

vẫn rượu một lò bia một hãng

cơm cúng phở Bát Đàn phở Bát Đàn phở Bát Đàn

không còn ai bắt tay bàn tay vẫn lắc.

 

 

****

 

đầu CD Nhật xịn không đọc nổi đĩa CD hàng chợ

Tây mũi lõ tóc vàng mê cuốc lủi làng Vân

nghe nói Bec-khăm đến Việt Nam xin làm cầu thủ

mà chẳng ai chịu nhận đường bóng anh chuyền

 

nghệ thuật cũng vậy thôi. Cao siêu thường bị chối

cái chết của Bá Nha có thể giết Tử Kỳ!

 

26.2.2005

 

 

ĐÊM KỲ DIỆU

 

Đêm kỳ diệu tay bơi trong suối tóc

ánh trăng mờ trời sương mặc áo mun

thu trút lá người ơi run rẩy gió

 

Đêm kỳ diệu đêm chưa bao giờ có

hai trái tim trôi vô định bên trời

nghe da thịt trào lên từng đợt sóng

 

Từ thăm thẳm một vì sao rụng xuống

ánh chớp xanh trái đất rùng mình

tan biến rồi ánh chớp vẫn còn xanh

 

Đêm kỳ diệu đêm của Em và Anh

bàn tay bao giờ ngủ yên trong suối tóc

mằn mặn môi em...nước mắt?

 

KÝ ỨC MẮT ĐEN

 

Đen và long lanh hai hạt nhãn Hưng Yên

ngỡ than đá Quảng Ninh cũng không đen và long lanh đến thế

đen và long lanh đã hớp hồn anh

18 ngàn năm

18 vạn năm

anh không nhớ rõ.

 

Đập vỡ thuỷ tinh cũng chẳng còn rượu nữa

đập vỡ tượng người có gặp trái tim yêu?

anh đập vỡ anh và anh nhìn thấy

đen và long lanh xa lắc bỗng hiện về...

 

Không phải đen của đêm tối châu Phi man man cuồng dại

không phải đen của hố thẳm chiến tranh thủ đoạn điên rồ

không phải đen của mực Tàu tài hoa thư pháp

không phải đen của dòng sông con đường phát sáng cơn mơ...

 

Đen và long lanh hiền dịu dại khờ

đen lúng liếng dân ca đen ngân nga lễ hội

hoá đá anh mắt em 18 tuổi

18 ngàn năm hay 18 vạn năm?

 

Ông Già Thời Gian ngỡ như chẳng già hơn

bạc trắng nụ cười tìm anh hỏi nhỏ:

- đen và long lanh thuở xa ấy đâu rồi?

 

- Đen và long lanh vẫn lẽo đẽo bên trời

dẫu anh nằm dưới cỏ

khi mùa xuân xao xuyến còn tươi!...

 

                                       Huế,6.11.2002

 

BỨC TRANH TÌNH

không vẽ mắt không vẽ môi không vẽ dáng hình

tôi vẽ hơi thở em thơm tho lộc biếc

căng cứng vú đồi

và chiếc gư­ơng trời

ai vừa đánh rơi xuống mặt hồ trong vắt

 

không vẽ trái tim em, không vẽ trái tim anh

tôi vẽ cây Bạch Nhân thân trần cắm chân vào trái đất

cành vươn tay ghì xiết mùa xanh

tôi vẽ mong manh mảnh trăng giêng

hằn dấu môi non

ai vừa cắn vào da trời sung sư­ớng

 

không vẽ ngư­ời đàn bà hồi xuân

tôi vẽ mùa xuân vĩnh hằng trên toan trắng

em!

bức tranh tình không năm tháng

em!

mùa xuân chiếm hữu sắc màu tôi!

                                                 Hà Nội 2001

 

THẾ GIỚI KHÔNG CÒN TRĂNG

 

                       Nghe tin một nhóm các nhà khoa học Nga  kiến nghị

                                   chính phủ tiêu huỷ trăng để cứu thế giới  

 

 

Thế giới không còn trăng! Tin nghe rùng rợn quá

chú Cuội cây Đa tan xác giữa thiên hà

không còn tết Trung Thu không còn đêm phá cỗ

không còn ánh trăng ngà cho thi sĩ làm thơ

 

Hàn * đã quen có trăng như người tình muôn thuở

ta đã quen có em như trăng khuyết trăng tròn

Exenin uống trăng tan đầu ngọn cỏ

Lý Bạch đuổi theo trăng xuống tận đáy sông trong...

 

Thế giới không còn trăng. Sao có còn không nhỉ?

sao dẫu còn chẳng thay nổi trăng đâu

người cũng vậy, chết đi là vĩnh viễn

không còn người, dù nhân loại sinh sôi

 

Ta rờn rợn nghĩ tới lò hoàn vũ

một ngày kia hoả táng cả trăng vàng

đừng tưởng giết một tinh cầu giá lạnh

mà ngỡ mình vô tội với tình trăng...

 

Thế giới không còn trăng, dù chỉ là tưởng tượng

nấm mồ trăng chôn cất ở nơi nào

xin nhỏ lệ một lần cho mãi mãi

những tinh cầu ta ngưỡng mộ trên cao...

 

                                          28.9.2002

 

 

TA CỦA THỜI ĐANG XUÂN

 

Sông mỏng tang tơ lụa

Đồng như áo mới may

Núi xếp khăn mỏ quạ

Người ửng hồng má say

 

Gió xuân vờn trước ngõ

Rắc vàng hoa xương rồng

Chim vừa bay vừa hát

Bài ca của lá non

 

Con đường con đường cũ

Người về lạ bước chân

Ai gọi tên mình đó

Ta của thời đang xuân?...

 

GIAO THỪA

 

Em lễ hội hai nghìn áo mớ bảy mớ ba yếm đào khăn lụa

Rock xa lạ rống lên em khát anh em khát anh em khát anh

Ừ thì em khát anh nhưng mà anh cũng khát

 

Anh khát một vầng sáng dịu dàng đêm quả thị em trở về là em

                                                              không phải là cô Tấm

Một dòng sông dân ca không cầu xin Tiên Bụt vẫn hiện lên

Chảy giữa hai ta ẩm ướt khói sương tinh khiết ngàn đời truyền giống

 

Nếu sự chết làm hồi sinh sự sống

Mùa đông là giá đỡ của mùa xuân

Hai thế kỷ giao thừa ăn nước một dòng sông

 

Hai thế kỷ giao thừa giữa điệu hát trống quân...

 

 

QUA MIỀN GÁI ĐẸP

 

người đẹp Tuyên Quang cổ mang vòng bạc

môi đỏ như ớt vừa ngọt vừa cay

da trắng chân dài đèo cao áo bay

 

xe qua Sơn Dương ngược đường lên tỉnh

người đẹp hái chè trẩy ngô ẩn hiện

mắt đen lúng liếng vú tròn đung đưa

 

xe qua xứ mưa xe về xứ lạnh

người đẹp vít cần nồng hơn rượu mạnh

đàn hát chao ôi nghe chạnh lòng nhau

 

bạc đầu cỏ lau bỏ sầu lâm khách

cổng thành Nhà Mạc trẻ lại vì em

tiên sa nghiêng thuyền sông Lô bay lên

 

xe rời Thành Tuyên xa miền gái đẹp

còn vọng lời chào dính hơn xôi nếp

 

còn xanh lá tếch ai cầm trên tay

da trắng chân dài cổ cao váy bay.

 

                                25.11.01