THƠ NGUYỄN TRỌNG TẠO
(trích tập thơ Nương Thân)
Người Đang Yêu
một khuya một mình một tình một mưa
đèn đường lưa thưa em đi giao mùa
cứ tưởng ấm rồi đất trời chuyển hạ
nào ngờ ngày xa còn rét tháng ba
anh bấm điện thọai em chưa tới nhà
tiếng chuông ái ngại vọng hồi xót xa
anh đứng anh ngồi anh thương anh nhớ
anh ra anh vào nao nao mắt mở
đường xe gió thở ú ớ mưa dài
mắt mình ngái ngủ như là mắt ai
tiếng mèo kêu hoang ướt đầm mái ngói
hồn bỏ xác anh đi theo tiếng goi
tận đáy đêm khuya hồn gặp em về
ôm làn hơi ấm xiết ghì đê mê…
Người Đến Muộn
tôi là người đến muộn
chợ hoa chỉ còn một nhành mai
sao ông già không bán cho ai lại đứng đây đợi tôi
tôi là người đến muộn
tiệc bia đã tàn
sao chai rượu vẫn còn lặng lẽ chờ tôi
tôi là người đến muộn
ôi thành phố mặt tiền
sao có ai một mình trong hẻm hun hút vắng
tôi là người đến muộn
mặt trời vừa khuất núi
chỉ vầng trăng chọn tôi làm người tình đầu tiên