NgoiNhaKhongNgoPho

ngôi nhà không ngơ phố

      * tặng một người thương mến

 

 

ngôi nhà không ngơ phố

lắt léo lối dọc đường ngang

không xóm thôn không phường làng huyện xă

không cả số nhà

 

ngôi nhà

chỉ mỗi một lối vào ra thẳng tắp

không cửa phụ cửa sau

nhưng rất nhiều khung cửa sổ nhỏ to ẩn hiện

mở ra chẳng phải những góc trời mây gió phiêu bồng

chỉ là những thế giới lạ lùng kỳ ảo

những ngơ ngách đầy kư hiệu vô hồn mà sao quá đỗi mến thương

 

ngôi nhà

lửng lơ trong không gian huyền hoặc giữa thực và mơ

dễ ǵ ai đột nhập

bởi ch́a khoá là những con chữ lặng câm ẩn tích

qua lách tách bàn phím gọi tên

và rồi cánh cửa mở tung phù phép

ngôi nhà

nối kết với những ngôi nhà khác qua những mảnh tơ tự tạo

những thông điệp hồng vượt không gian thời gian

 

ngôi nhà nhỏ ấy

đă lâu lâu lạnh lùng hoang vắng

thi thoảng em lách tách tra những con chữ ch́a khoá vào

và cánh cửa nhẹ nhàng mở ra

đón bước em vào nhẩn nha quét lùa những mẩu rác

ôi những vị khách em không mời em không mong không đợi

vẫn cố len qua những khe hở mắt trần không nhận ra

đột nhập dẫu chỉ để làm thân rác rưởi

 

ngôi nhà phế tích

chôn kín một góc hồn một góc tim một góc đời

khoá trái đến ngh́n sau

những mùa xa xăm đă khép

có phải không gian vẫn đây mà thời gian th́ đă vùi bụi cát

ôi ngôi nhà kư ức

rồi em sẽ ghé về thăm

thu dọn những ngóc ngách bộn bề

nhẩm ôn những mảnh đời vụn vỡ

rưng rưng một nỗi niềm xưa

 

em sẽ về thăm

em sẽ về thăm