dẫu đi xa
dẫu đi xa
trong giấc mơ em vẫn rất gần
vẫn quẩn quanh vẫn nghĩa t́nh ấm áp
vẫn thi thoảng ghé qua thăm
như ngày trước
cái áo em mặc vẫn bạc màu
vẫn chiếc quần gin bụi
bàn tay em với cái lạnh cơi âm
nhưng rắn chắc thịt da người dương thế
nụ cười hiền từ
vui buồn theo âm hưởng nắng mưa cuộc đời tung hứng
uất ức giận hờn reo vui cười sang sảng
như cái thuở sinh thời
vẫn là em đó thôi
ôi em tôi
dạn dày mà quá đỗi trẻ thơ
bàn tay quen mân mê nhúm tóc trên tai từ ngày c̣n thơ bé
câu nói thường lắp ba lắp bắp…
giờ này em không c̣n tuổi không c̣n đời
chỉ c̣n là hư vô giữa mông lung vô tận
những lời em nói trong mơ là ngẫu nhiên hay là thông điệp
mà khiến khắc khoải vô chừng những người thân yêu ở lại
khi em bất chợt biến tan đi
trong đêm đen khuya khoắt
sau bao ngày bao tháng tự dỗ dành
chị chẳng khóc nữa đâu em
nước mắt bây giờ đă chảy ngược vào trong
sóng sánh thương yêu
và mọng căng mơ ước
về một giải ngân hà nối kết hai bờ âm dương
sẽ là vĩnh cửu
Phạm thị Anh Nga
3 / 2005