minh ơi
* gửi hương hồn em tôi
có lẽ suốt đời em đắm say toán học
nên khi ĺa bỏ dương gian em dứt khoát rạch ṛi
chóng vánh đến không kịp một lời trăng trối
một tiếng rầm - em đổ vật xuống mê man tím tái
ở pḥng hồi sức ra em chỉ c̣n là tấm thân bất động
mà chị th́ không thể nào tin nổi Minh ơi
khi xe chở em từ bệnh viện trả về nhà
cơ thể nguội dần của em vẫn c̣n hơi âm ấm
trang file trên máy c̣n nguyên những công thức mới lúc năy thôi em đắm đuối
bài toán cuối cùng chưa kịp giải bỗng chốc hoá thiêng liêng
uất ức ǵ em mà sáng ra chiếc bàn gương nguyên lành tự dưng rạn vỡ
đă đến giờ ăn - em đói kêu gào mà chẳng ai hay
và em chưa kịp hiểu ra ḿnh chỉ c̣n là một hồn ma không nơi nương náu
hay em bức bối bởi phát hiện cuối cùng loé lên chưa ghi kịp
đă khiến bùng vỡ tim em, vật em ngă sóng soài
em biết không Minh
sáng thứ hai học tṛ em đùn nhau không đứa nào lên xoá bảng
nghẹn ngào thương nét chữ thầy mới đây thôi chiều thứ bảy
chỉ vài giờ trước lúc em đi
và bạn bè em khắp muôn phương ngỡ ngàng trước tin sét đánh
có người c̣n đang lo giấy tờ chuẩn bị đón em qua
(sao em chẳng đợi đến thăm Venise rồi hẵng ĺa trần)
tin đă lan đến hết chưa em những nơi em từng đặt chân lên bục giảng
những giảng đường ở những đất nước xa rất xa
phía bên kia một phần tư ṿng trái đất thời gian chênh lệch với ở nhà là năm hay sáu giờ
tuỳ theo mùa đang hạ hay đông
những ngày em đi xa mọi người ở nhà hay nhẩm tính để h́nh dung ra em đang thức hay ngủ
và mong những i-meo thi thoảng em gửi về
nhờ xem lại cách hành văn những bài báo cáo
hay kể những mẩu chuyện buồn vui của ngày tháng lang thang xứ người
bây giờ thế giới em đang ở có ngày đêm giờ giấc ǵ không Minh
chênh lệch với nhân gian này bao nhiêu giờ hay bao nhiêu ngày tháng
hay chênh nhau đến cả một kiếp người
phải vượt qua lằn giáp ranh sinh tử
em có cách nào có địa chỉ i-meo
để nhắn tin về nhà kể chuyện nơi em mới đến
và tiếp tục với bạn bè khắp nơi trên trái đất
câu chuyện về những ánh sáng diệu kỳ đă cuốn hút em đă quật ngă em
khiến kẻ xông pha phải bỏ ḿnh trước giờ chiến thắng
tấm bia đá thầy em từ Hà Nội mang vào
khắc ghi công lao của em nhà toán học trẻ
em hăy thưa với ba (dễ thôi v́ em đang ở cạnh ba trong nghĩa trang nhà ngoại)
rằng ba có thể thoả ḷng dù em sống mới nửa cuộc đời
bởi công vun đắp và hoài băo ngày xưa của ba đă phần nào kết trái
bốn mươi tư tuổi đời em đă kịp khẳng định ḿnh rồi mới ra đi
ngày thơ bé em là đứa con èo uột mạ thương nhất nhà
mạ tất tả bồng em đi khắp nơi khám chữa
căn bệnh gan thuở xưa khi em lớn lên chẳng c̣n đâu dấu tích
thế mà trái tim em th́ vỡ mới lạ lùng
ngày em vào trong quan đầu chít khăn tang cho mạ
và dải tang tím phủ quanh linh cữu hai ṿng
mạ nào có biết...
buổi sáng đưa em lên đồi ở với ba xe qua nhà mấy chị em nhắc em vào thăm nhà lần cuối
mạ vẫn chẳng hay biết ǵ với căn bệnh kéo dài từ mười mấy năm nay
lạy mạ tha thứ cho chúng con
mạ sẽ không tài nào sống nổi với tin này
nước mắt chúng con lăn ra gấp đôi không chỉ cho em mà cho cả mạ
chưa kể cho Phượng và Nin, gia đ́nh nhỏ của em
ơi Minh
những giờ lên lớp bây giờ dù vẫn trong khung cảnh cũ
chị thấy ḿnh dường như đă là ai khác chẳng c̣n chút ǵ nữa là ḿnh
cố gượng mà chỉ thèm bưng mặt khóc
giá như em không đắm say đại số tô pô đến nhường ấy
có khi cuộc đời này đă không sớm mất em
Phạm thị Anh Nga
11/2004