Tho-GuiPHD-2

Thơ trần mộng tú

 

 

       

HỒN EM GIỜ RẤT LẠ

 Anh trốn vào trong em

Len qua từng tĩnh mạch

Theo máu ghé vào tim

Em, chao đi một nhịp

 

Anh ḥa tan trong máu

Như suối chia muôn nơi

Ḍng nào lạc qua phổi

Cho em thở bồi hồi

 

Anh lang thang khắp nẻo

Dừng lại ở buồng gan

Em lọc t́nh trong đục

Hỏi anh có bàng hoàng

 

Ḷng em bao nhiêu đoạn

Anh chưa biết ngắn dài

Sao vội vàng buộc lại

Để cho em rối bời

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Anh lan ra tứ chi

Như nhựa cây cho lộc

Em thong dong giữa đời

Có anh che bóng lá

 

Trên những ngón tay em

Anh cho thơ tứ tuyệt

Trên vầng trán thanh xuân

Anh cho em nhật nguyệt

 

Hồn em giờ rất lạ

Một chiếc b́nh đầy anh.

 

 

CẢ MỘT D̉NG SÔNG ĐỨNG LẠI CHỜ

 

Tôi xa người nắng buồn trên vai

Môi tôi mùi thuốc c̣n thơm hơi

Người xa tôi một ḍng sông trắng

Dẫy núi bên kia có ngậm ngùi

 

Tôi xa người hàng cây bâng khuâng

Nước dâng chiều xuống nhớ muôn trùng

Người xa tôi có ra đứng ngóng

Một cánh chim bay ở cuối rừng

 

 

 

 

 

 

 

Tôi xa người như xa mùa xuân

Ngực tôi c̣n đọng chút hương trầm

Mảnh trời trong mắt c̣n xanh biếc

Người đă mơ hồ như vọng âm

 

Tôi xa người như xa cơn mưa

Tóc tôi c̣n ướt đến bây giờ

Nhớ tôi người có châm điếu thuốc

Nhớ tôi người có đi trong mưa

 

Tôi xa người như xa quê hương

Những dấu thân yêu mất cuối đường

Người nhặt hộ tôi hoa dĩ văng

Lau giùm ḍng lệ ở vết thương

 

Người xa tôi gió cũng lặng thinh

Tôi rung nỗi nhớ ở quanh ḿnh

Người như suối chẩy qua rừng vắng

Cả một ḍng sông đứng lại chờ

9/93

MƯA SEATTLE

 

Đêm qua trở gối nghe mưa

T́nh như chăn hẹp không vừa ấm tôi

Co hoài vẫn hụt một nơi

Tôi kéo vuông chiếu buông rơi đóa sầu

Sáng nay ra phố gội đầu

Giọt mưa sợi tóc ôm nhau khóc ̣a

Cong tay hứng hạt mưa sa

Mưa giăng mắt lưới xóa nḥa chỉ tay

Gió đi trên những nhành cây

Tôi nghe tiếng gẫy đâu đây quanh ḿnh

Mưa dầm chết đuối b́nh minh

Áo nào rộng đủ che t́nh tôi khô

                              12/96

 

 

THẾ NÀO EM CŨNG KHÓC

 

Em vẫn tưởng tượng ra

ở một thành phố xa xăm

trong một địa chỉ em nhớ từng con số

có anh đang sống

anh đang thở

và anh đang nghĩ đến em

 

Em vẫn tưởng tượng ra

khi anh đi dạo trong làng

vào những đêm trăng sáng

anh dừng lại

chạm tay vào một bông hoa đang ngủ

anh nghĩ đến em

và trên những ngón tay anh

bỗng thơm mùi hương cũ

 

Em vẫn tưởng tượng ra

mỗi buổi sáng mờ sương

khi anh chạy bộ qua công viên

anh dừng lại

ném viên sỏi nhỏ xuống hồ

nh́n những ṿng nước loang xa, loang xa

 

anh nhớ đến em

và những lần ḥ hẹn

 

Em vẫn tưởng tượng ra

trong một cao ốc

nơi anh làm việc

trên mặt bàn ngổn ngang sách giấy

giữa tṛ chơi chữ nghĩa hàng ngày

anh sẽ nhặt ra

một chữ T nhỏ xíu

và cất vào bên trái, phía tim

 

Em vẫn tưởng tượng ra

ở một con đường nào đó

khi anh dừng xe

phân vân giữa đèn đỏ, đèn vàng

anh gọi tên em, rất khẽ

với một thoáng mơ màng

 

Em vẫn tưởng tượng ra

khi chúng ḿnh gặp lại nhau

anh không gọi tên em

em không gọi tên anh

chúng ḿnh sẽ đứng lặng nh́n nhau

và thế nào em cũng khóc

6/96




TRÁI ĐẤT KHÔNG NGHE EM

 

Em vẫn khóc một ḿnh

dấu quanh những giọt lệ

dưới những ngón tay gầy

chàng biết đâu chia sẻ

 

Em cũng muốn như chim

ca tụng mặt trời mọc

chim hót suốt một ngày

mặt trời rơi trong mắt

 

Em cũng muốn là cỏ

nên đời bỗng xanh xao

em mềm như tuyết mỏng

nên t́nh bỗng hư hao

 

Em cũng muốn là suối

nên thơ chẩy một ḍng

ḍng thơ và ḍng lệ

cùng trôi vào cơi không

 

 

Em cũng muốn nghe chàng

cho trái đất yên nghỉ

trái đất không nghe em

bắt em làm thi sĩ

 

Em con chim sâu nhỏ

chàng con chuồn chuồn xanh

chàng vui em nhỏ lệ

trái đất bỗng rùng ḿnh

 

 

NGỒI XUỐNG TRĂM NĂM

gửi Frank

Nếu sáng nay em đi

mảnh vườn đó

những gốc hồng sẽ bàn tay ai tưới

cây lê cuối vườn có nhớ ra hoa

phía bên phải có hồng lên một góc

khi nụ đào vỡ giữa tháng ba

 

Nếu sáng nay em đi

những con vịt ngoài hồ

có về rỉa lông trước cửa

ai sẽ đem vốc bánh ra mời

những con chim cánh đen gơ trên mái gỗ

tiếng buộc tiếng lơi như trong giấc mơ

ai sẽ đứng nghiêng đầu nghe chim

ngẩn ngơ ngắm vịt

rồi chạy đi t́m mảnh giấy

làm thơ

 






 

 

Nếu sáng nay em đi

căn nhà đó

những cửa sổ sẽ không bàn tay đóng

gió thổi vào

bay hết những bài thơ

trang bản thảo sẽ nằm trên lưng gió

chở đi đâu

rơi xuống chỗ t́nh cờ

những kệ sách nh́n nhau buồn ủ rũ

bụi sẽ hôn lên chữ

giữa đôi tờ

 

Nếu sáng nay em đi

căn bếp đó

những hạt gạo sẽ nấu hoài không chín

những củ hành khô rồi sẽ nẩy mầm

chai nước mắm sẽ không người rót

bát đĩa sai nơi

đũa chiếc mất chiếc c̣n

 

 

 

 

 

Nếu sáng nay em đi

trong tủ áo

những vạt lụa sẽ âm thầm rũ xuống

những chiếc giày nằm nhớ gót chân ai

khăn ngơ ngác đi t́m bờ vai cũ

chiếc áo len lau lệ

giữa hai tay

 

Nếu sáng nay em đi

căn buồng đó

giường chỉ c̣n một gối

(con gấu nhồi bông chắc đi với em)

phía bên phải giường

những quyển sách sẽ không bàn tay với

chút nước c̣n trong ly

sẽ khóc suốt đêm

 

Chắc là sáng nay em chưa đi được

thôi đă đến đây rồi

th́ ngồi xuống

trăm năm

Overlake Hospital 9/99



 

 

 

HAI MƯƠI LĂM NĂM QUA

 

Tôi nh́n ḍng sông chẩy

Hai mươi lăm năm qua

Tôi nh́n đám mây nổi

Tôi trôi, tôi trôi xa

 

Thời gian c̣n lại ǵ

Trong ḷng bàn tay lạnh

Mở ra đi bàn tay

Năm cánh hoa đă héo

 

Thời gian tà áo lụa

Giờ là vuông vải nhầu

Trong ngăn đời gỗ mới

Không c̣n, không c̣n hương

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thời gian thành phố cũ

Những viên gạch lăn đi

Hàng cây ai đốn mất

Rung bước chân người về

Những ngôi nhà mới mọc

Trông như những thằng hề

 

Hai mươi lăm năm qua

Mắt người sao rất lạ

Dưới chiếc nón thời gian

Bó củi đời trắng xóa

 

Hai mươi lăm năm qua

Biết bao điều muốn nói

Đặt tay lên ngực nhau

Tim người sao rất mỏi

5/2000




 

CÁM ƠN CON

gửi các con trong Ngày của Mẹ

Cám ơn con cho mẹ được cưu mang

chín tháng giấc mơ ôm cả đất trời

con như suối róc rách chẩy trong bụng

như bông hoa trắng muốt nở trên đồi

 

Cám ơn con cất tiếng khóc chào đời

cho máu mẹ cùng cất theo tiếng hát

con trôi ra như quả địa cầu xinh

cho sữa mẹ như hạt trai lăn xuống

 

Cám ơn con chiếc răng sữa đầu tiên

sáng lấp lánh như sao mai mới mọc

bàn chân con là cặp cánh bồ câu

hai tay nhỏ là bướm đôi vừa nở

 





Cám ơn con ngày cắp sách đến trường

cho mẹ biết nỗi mừng trong nỗi sợ

mẹ ước ao ḿnh biến thành sách vở

mười mấy năm làm bạn tốt bên con

 

Cám ơn con những vấp ngă trên đời

cho mẹ được cùng con âm thầm khóc

cám ơn con những lúc con thật vui

tiếng cười con ṛn tan trong miệng mẹ

 

Cám ơn con những đi sớm về khuya

cho mẹ hiểu ngày xa dần bóng tối

cho mẹ thấu sông đang chờ suối tới

rồi biển kia lại đến đón sông đi

 

Cám ơn con những đóa hoa đă nở

trái thơm ngon đă đến lúc xa cành

chim sẽ bay qua dẫy núi thật xanh

bướm rồi sẽ đậu trong khu vườn mới

 

Cám ơn con như những đám mây bay

khi tụ lại mẹ mưa trong hạnh phúc.

May/2002

 

 

 

 

HÔN NHÂN

 (Theo ư On Marriage của Kahlil Gibran)

Hăy yêu nhau hôm nay

và măi măi

Nhưng chúng ta sẽ không trói buộc nhau

T́nh như gió nhởn nhơ ca hát

Giữa khoảng cách hai ta

không một vướng mắc nào

 

Ta sẽ rót cho nhau đầy chén rượu

Nhưng này em ta chẳng uống chung ly

Mỗi giọt rượu một hương thơm riêng biệt

Mỗi chiếc ly riêng ánh pha lê

 

Anh sẽ xẻ cho em chén cơm anh có

Em đơm cho đầy vào bát của anh

Nhưng ta sẽ chẳng cùng ăn chung bát

Một bát cho em một bát cho anh

 

 

 

Như bản nhạc cùng rung lên bài hát

Mỗi nốt đàn có một tiết tấu riêng

Nốt thấp nốt cao từng phần âm điệu

Như tính t́nh anh và hạnh kiểm em

 

Như cây cột trong nhà thờ riêng rẽ

Đứng cách nhau cả một bức tường

Mỗi chiếc cột có riêng một góc

Vẫn chung vai giữ vững giáo đường

 

Anh sẽ là cây tùng cho em là liễu

Ḿnh mọc cạnh nhau

mà không lấn sang nhau

Trong một chỗ riêng tư ta càng gần gũi

Không lấy bóng ḿnh mà che mất đời nhau

 

Cho nhau trái tim

nhưng đừng cất giữ

Đừng biến nhau thành sở hữu riêng tư

Hồn là bờ băi

T́nh yêu là biển

Hăy để biển luân lưu hạnh phúc

giữa hai bờ

ngày 4 tháng 5 năm 96



CÂY ĐÀN DƯỚI PHỐ

Tôi đi lang thang trên đường số 4

Seattle hôm nay trời không mưa

Chiếc đồng hồ đứng ở một ngă tư

Đi chậm lại vài giây chờ tôi tới

 

Con chó nhỏ làm người mù bối rối

Kéo những âm khô vội vă qua đường

Chiếc gậy trắng quơ quơ trong vạt nắng

Vẽ vào buổi trưa những dấu ngoặc buồn

 

Tôi cứ đi hoài trên đường số 4

Chân đá vu vơ, đếm những cột đèn

Cúi xuống một người đang nghêu ngao hát

Thả đồng tiền vào chiếc mũ nhăn đen

 

Ở dưới gốc cây chiếc đàn ai dựng

Cây đàn tróc sơn đứt mất hai dây

Xơ xác như người từ quê hương khác

Mang cả tang thương tạm trú nơi này

 

 

 

CHIA NHAU HÀ NỘI

 

Em gửi cho anh

chiếc lá bàng cuối thu Hà nội

hồi chuông giáo đường

buổi sớm tinh mơ

góc phố Nhà Chung có bầy sẻ nhỏ

một con rất gầy

đứng hót ngu ngơ

 

Em gửi cho anh

tơ tầm mới dệt

giăng từ Hàng Đào đến phố Hàng Bông

khúc lụa trắng ngả sang

mầu nguyệt bạch

sợi dệt ngang như mây vắt

trăng rằm

 

Em gửi cho anh

ly cà phê buổi tối

mùi ngô non

nướng dưới cột đèn

mảnh than nhỏ sưởi mùa thu

sắp hết

hơ gót chân ai

hồng giữa phố đêm

 

Em gửi cho anh

chiếc kiềng bạc trạm

đang khoe ḿnh

làm mới phố Hàng Gai

ảnh mẹ chụp mấy mươi năm về trước

cổ có đeo

một chiếc giống thế này

 

Em gửi cho anh

đất trời Hà nội

để anh nhớ về thành phố

tuổi thơ

nơi hạnh phúc là một viên kẹo bột

được bạn chia cho trong một lúc

không ngờ

 

Em chỉ giữ cho em

những con ngơ hẹp

những bàn chân vội vă

dẫm lên nhau

những cánh cửa bàn tay ai quên mở

rặng sấu già nua

vẫn lặng lẽ cúi đầu.

 

Em gửi cho anh cả

trái tim Hà nội

Xin anh cất vào chỗ dấu

trái tim em

Hà nội, cuối Thu / 2000



 

BIỂN

 

Mặt trời rót

mặt trời rót xuống

Anh ơi!

hết mặt trời rồi

biển uống đầy bụng lửa

 

Một tay níu vào anh

một tay cầm đôi dép

hai bàn chân trần

dẫm sâu trong cát

em há miệng uống từng ngụm gió

úp mặt vào ngực anh

biển tràn hơi thở

 

Gió

gió thổi

anh ôm em chặt quá

tiếng sóng vỡ oà

giữa hai lồng ngực

 

 

Ḿnh đi

ḿnh đi bên nhau

thong thả đi bên nhau

 

Đúng không anh

 

Biển h́nh như mới có sáng nay

nước trong như mắt

Cát h́nh như mới có trưa nay

hạt mềm như da thịt

Sóng h́nh như mới có chiều nay

ngọn cong như cồn ngực

 

Cả vũ trụ

h́nh như vừa được dựng

và anh

và em

vừa mới được làm người

  

Ḿnh đi

ḿnh đi bên nhau

thong thả đi bên nhau

 

Gọi mặt trời

trở lại