BA NGƯỜI
«NGỰ LÂM... PHIẾU THỦ»
Chẳng c̣n mấy
ngày nữa là Pháp có Tổng Thống mới. Cuộc chạy điền kinh vào
điện Élysée năm nay chẳng lấy ǵ làm hấp
dẫn v́ thật ra Ségolène Royal (PS, Xă
hội), Nicolas Sarkozy (UMP, Liên
minh Phong trào Nhân dân / năm
2002 ủng hộ Chirac th́ có tên Liên minh đa số v́
Tổng thống), hay François Bayrou (UMF, Liên
minh dân chủ Pháp)
đều chưa xứng đáng mặt «quân vương»,
không kể đến các ứng cử viên khác chắc
chắn chỉ ra để dân chúng đừng quên sự
hiện diện đảng ḿnh.
Ban đầu chỉ 2 khuôn
mặt nổi bật là Ségolène Royal và Nicolas Sarkozy, gọi
tắt là Ségo và Sarko. Người theo Sarko gọi là sarkoziste,
nhưng theo Royal th́ gọi ségoliste, không gọi royaliste
để tránh trùng nghĩa với bảo hoàng.
Đầu năm 2007 Ségo bay bổng như diều.
Phương tiện truyền thông cực kỳ lợi
hại trong việc lèo lái quan điểm người dân.
Truyền h́nh vô t́nh hay cố ư biến Ségo thành tài tử. Mà
đă có lần, năm 1992 làm Bộ trưởng Môi sinh, v́
là bà bộ trưởng đầu tiên trong lịch sử
sinh nở trong thời gian hành nhiệm, Ségo đă cố
t́nh lợi dụng truyền thông chẳng ngần ngại ch́a đứa con đỏ hỏn cho
phóng viên truyền h́nh và mấy ông phó nḥm, bất chấp ư
kiến ngăn cản của bạn đường
François Hollande. Điều này đă gây nên cuộc tranh
luận phải tách rời đời công và đời
tư. Hoặc nếu không nh́n thấy ở truyền h́nh
th́ đă có truyền thanh nhắc nhở đại
loại «giữa bao áo vét màu xám, chiếc vét trắng
nổi bật kèm theo nụ cười rất tươi...
», đủ động ḷng những người không
đảng phái, không đố kỵ Ségo.
Lúc đầu Ségo được báo chí
khen ngợi nhiều, bà phục sức nhă nhặn, trầm
tĩnh và luôn luôn kèm nụ cười không hẳn là không
chịu đựng. Bên cạnh đó một Sarko hùng
hổ, quyết đoán và ăn nói chắc nịch như
đang đóng đinh vào cột. Các vấn đề muôn
đời mà lúc nào cũng nóng hổi vừa thổi
vừa bàn là phát
triển kinh
tế, nạn thất nghiệp, bảo vệ môi
trường và nhất là cách giải quyết dân nhập
cư, rất dễ gây dị ứng. Ai cũng hứa
hẹn rất nhiều. Ai cũng nói như thể mọi
việc đă được đặt lên xe rồi
chỉ chờ lên ngôi là họ lái chạy ro ro. Trong các
buổi tranh luận bàn tṛn, người ta nhận xét Sarko
dùng chiến thuật con nhện: vừa nói vừa nh́n
khắp hết mọi người hiện diện,
nhưng với đối thủ th́ chỉ lướt qua
thôi, không quay về hướng đó để đối
thủ khó theo dơi những điều ông ta nói. C̣n Ségo th́
dùng chiến thuật con trăn: bà không nh́n người
khác, chỉ nh́n thẳng vào đối thủ như con
trăn muốn thôi miên trước khi nuốt trộng con
mồi. Đảng Xă hội cho rằng họ chỉ có
đối thủ duy nhất là Sarko, v́ dạo đó Bayrou
hăy c̣n mờ nhạt.
Vậy mà đầu tháng 3
đùng một cái, chầm chậm nhặt hoa rơi, Bayrou
nhặt hoa hơn hẳn Sarko, và Ségo tụt hậu.
Đảng Xă hội nổi lo : chúng ta có tới 2 đối thủ.
Một phần v́ Sarko ăn nói ồn ào: sẽ lập Bộ
Nhập cư và Bản sắc dân tộc (Ministère de l’Immigration et de
l’Identité nationale) khiến người ta lo sợ. Đây là
cách nói khác đi của chủ trương Le Pen (FN, Mặt
trận quốc gia) cực hữu, kỳ thị
chủng tộc hạng nặng. Cùng lúc Ségo xử sự
vài điều cho thấy bản chất vị kỷ không
rộng lượng, bà như đă dốc hết sinh
lực vào những ngày đầu, bây giờ không c̣n ǵ
hấp dẫn nữa dù vẫn nụ cười duyên dáng
ấy. Và tốn kém quá nhiều. Cái mới đây
nhất là nếu lên ngai được, bà
sẽ bắt mỗi nhà có lá cờ tam
tài phất phơ cửa sổ ngày lễ
Quốc khánh 14-7, và dân chúng phải thuộc
và hiểu bài quốc ca. Giữa hai đối thủ lợi
hại đang làm vơ-đét các kênh, truyền h́nh Thụy
Điển quay phim cảnh Bayrou lái máy cày trên đồng
ruộng của ḿnh, là một h́nh ảnh đặc biệt
nông dân Pháp, gây xúc động không ít cho khán giả. Hầu
hết tất cả các đài truyền thanh truyền h́nh
ngoại quốc đều hướng về và cổ vơ
Bayrou.
Khác với Sarko (sinh 1955)
gốc Hung Gia Lợi gia đ́nh trưởng giả có
đất đai, và Ségo (1953) gia đ́nh học thức,
Bayrou (1951) là con nhà nông. Sau khi bố chết trong lúc đang
lái máy cày, Bayrou lúc này đang là giáo sư văn học cổ
điển, ngoài giờ dạy lại về thay bố
giúp mẹ làm công việc đồng áng. Và ông khắc phục được
tật nói lắp. Cũng khác với Ségo hay Sarko
được đảng viên đưa ra, Bayrou tự ra ứng cử như
lần trước vào năm 2002. Cũng khác với Ségo
người ta cho là tả không tả, hữu không hữu,
chỉ hô hào hăy bầu cho «V́ tôi là đàn bà»,
điều này báo chí ví von cuộc bầu cử năm nay có tính cách «Mẹ
hiền» (bonne maman) ; hay Sarko quá khích rơ ràng khuynh
hữu với Bộ Nhập cư và Bản sắc dân
tộc nói trên, gây lo sợ cho dân ngoại quốc và dân
Pháp bênh vực nhân quyền, dù về sau ông cố giải
thích cho nhẹ đi ư nghĩa tên dùng ấy, cuộc bàn căi
sôi nổi của báo chí cũng chưa chấm dứt.
Riêng Bayrou, nổi tiếng là người chín chắn
mực thước ăn nói điềm đạm, th́
muốn chủ trương một cuộc Cách
mạng dân sự, mong ước một chính phủ Đoàn
kết
quốc gia
(Union nationale) có thể tập họp các đảng phái
tả hữu và lập trường ở giữa.
Nếu Ségo thắng cử
th́ bà là Tổng Thống phụ nữ đầu tiên trong
lịch sử Pháp (điều này ban đầu đă
phấn khích nhiều người, hy vọng có thể các bà làm ăn nên tṛ
trống) và là cặp vợ chồng đầu tiên không
cưới hỏi vào điện Élysée (họ có 4 con).
Nếu Sarko thắng cử th́ là Tổng Thống đầu
tiên gốc ngoại quốc, và chuyện gia đình
đã làm
hao tốn giấy mực cũng nhiều đến nổi Sarko nghĩ «phải
bảo vệ gia đ́nh hơn», tức là không tuyên bố
ǵ khi báo chí đề cập đến đời tư
ḿnh nữa. C̣n nếu Bayrou lái xe máy cày chạy thẳng vào
văn pḥng Tổng Thống th́ không có ǵ dông dài: ông có
vợ và 6 con, yên lành hạnh phúc với việc nuôi
ngựa đua thuần giống. Nếu về đời
tư Ségo và Sarko có nhiều điều gây chú ư hơn, th́
hoạn lộ họ cũng dài ḍng hơn. Cả 3
đều kiến thức và viết nhiều sách, ăn
nói thông minh trơn
tru nhờ rượu vang và phó mát.
Mỗi lần tuyển
cử thường có chủ đề. Ví dụ 1988 là
«Nước Pháp đoàn kết», 1995 là «rạn nứt xă
hội», 2002 là mất an ninh, 2007 là sự bất tín
nhiệm cả tả lẫn hữu. Thật sự dân Pháp không c̣n tin tưởng
tả hay hữu có thể làm được cái ǵ. V́
vậy hầu hết những người mất tín
nhiệm quay hẳn về Bayrou, là «người ở
giữa». Người ta chưa quên năm 2005 có đứa
bé bị chết v́ lạc đạn do các tay anh chị thôn tính nhau trong khu ngoại ô
«nhạy cảm» phía bắc Paris, Sarko dùng danh từ
«bọn vô lại» để chỉ những người
trong các chung cư loại ấy (toàn dân Ả rập và Phi
châu !), làm náo loạn cả nước Pháp tức th́,
từ đó Sarko khó ḷng đặt chân vào những khu
đại loại. T́m cách hạ đối thủ, tay chân
Sarko chê Bayrou gốc ruộng, Bayrou đáp lại là giữa
cách làm giàu bằng chứng khoán hay buôn lậu và làm việc
nông thôn, sự lựa chọn của ông rất rơ ràng. Ông
cũng không quên mỉa mai ứng cử viên Sarko rằng là
Tổng Thống th́ không thể không vào được các
khu nhạy cảm.
Trong 2 nhiệm
kỳ đời ḿnh, Chirac được xem là Tổng
Thống tồi tệ nhất của nền Đệ
ngũ Cộng hoà (*). Dầu vậy ông là Tổng Thống
có chính sách đối ngoại can đảm, đáng
ngợi khen nhất là việc từ chối không
đồng ư với Mỹ trong việc tấn công Irak,
khiến việc xuất cảng rượu và phó mát qua lục
địa ấy bị khó khăn trong một thời gian.
Báo chí ngoại quốc khen ông là Tổng Thống rất
đạo đức và quan niệm chống kỳ thị
của ông luôn luôn rơ ràng từ đầu đến
cuối. Riêng đối với dân Pháp, ngày 11-3-2007 vừa
qua Chirac tuyên bố trên truyền h́nh sẽ rút lui không ra
tranh cử lần thứ 3 nhưng vẫn phục vụ
đất nước dưới h́nh thức khác, vài hôm
sau điểm ông được tăng. Không những chỉ
v́ bài diễn văn trong trẻo b́nh dị, mà người
ta c̣n cảm trong ấy cái thực t́nh tấm ḷng yêu
đất nước dân tộc của ông. Diễn văn
kết luận bằng 3 chữ Je vous aime, Tôi yêu
bạn.
Người ta
đang điều tra kiểm kê tài sản của mỗi
ứng cử viên. Căn cứ theo lương tháng dù là
Tổng Thống, nếu đường đường
chính chính th́ không ai có thể thêm tài sản ǵ to tát sau
mỗi nhiệm kỳ. Dân tộc nào lănh tụ ấy,
chờ chút, chúng ta sẽ biết dân tộc Pháp sắp
tới ra sao
và Tổng Thống tương lai có gì
đặc biệt.
Xuân Sương
Paris, mars 2007
(*) Bắt đầu
từ ngày 5-10-1958, thể theo Hiến pháp cùng năm.