Sarah

                                    SARAH WINCHESTER

Nói về một trong những người giàu nhất thế giới và sống cuộc đời kỳ quái nhất thế giới, phải nhắc đến bà Sarah Winchester.

Sinh năm 1839 tại New Haven tiểu bang Connecticut (Mỹ), Sarah Pardee kết hôn với William Winchester, con trai nhà chế tạo súng liên thanh, vào tuổi 23. Bốn năm sau, Sarah sinh con gái, nhưng đứa bé chết rất sớm khiến Sarah dở khùng. Năm 1881 William chết bệnh lao, để cô vợ trẻ hưởng gia tài 20 triệu đô la -  số tiền kếch sù vào thời đó, và lợi tức mỗi ngày 1000 đô, được miễn thuế đến năm  1913.

Sarah Winchester 42 tuổi, đau khổ vô biên và tiền của vô cùng không biết làm ǵ. Bạn bè khuyên nên hỏi đồng cốt, xem họ khuyên nhủ làm sao cho bớt đau buồn. « Cốt » bảo gia đ́nh bà bị ám bởi muôn ngàn oan hồn v́ súng liên thanh - loại súng bắn mỗi ba giây,  kỳ quan thời nội chiến và về sau dùng chống dân da đỏ.

 « Cốt » khuyên bà rời vùng biển đông, đi về phía mặt trời lặn. Bà bán nhà ở New Haven, đi du lịch và ngừng lại California, trong thung lũng Santa Clara, phía nam San Francisco (nay là thành phố của San José). Tại đây bà mua căn nhà 6 pḥng đang xây và 80 héc-ta đất chung quanh. « Cốt » đă khuyên xây nhà không những cho bà, mà c̣n phải xây cho vô số oan hồn mang ḷng thù hận nữa. Vậy là việc nới rộng cơ ngơi không bao giờ ngừng nghỉ, và trong 38 năm, bà thuê thợ xây cất ngày đêm.

Sarah Winchester không có ư niệm ǵ về kiến trúc, nhưng phương tiện dư thừa với quyết tâm không lay chuyển... Một ê kíp 22 thợ mộc làm việc 24 giờ không hở tay. Bà cho xây lên, đổi ư, phá đi, xây lại, thêm, thêm nhiều pḥng ngủ, pḥng tắm, cầu thang... vô tận. Cuối cùng căn nhà xây xong 7 tầng với 160 pḥng, 10.000 cửa sổ, 47 ḷ sưởi, 3 thang máy, 13 pḥng tắm. Bà bị ám ảnh bởi con số 13, phần lớn cửa sổ có 13 miếng kính, tường có 13 tấm ghép, nhà kính có 13 tấm kính ghép màu, cầu thang 13 bực... Tốn kém hơn 5 triệu đô la thời đó.

                                                   x

Ngày nay căn nhà này được xếp vào loại di tích lịch sử. Ba tầng trên cùng bị hư hại do cuộc động đất năm 1906 không được sửa chữa, nhưng phần lớn căn nhà vẫn c̣n nguyên vẹn. Khách tới viếng chỉ thấy cái xấu xí buồn thiu và tốn kém trong cách trang hoàng theo ư  Sarah từng li từng tí. Dù dị đoan hay không, du khách đều thấy ngộp với con số 13, với đầy rẫy cạm bẫy để bảo vệ loại ma hiền và lừa gạt ma dữ. Ví dụ nhiều cửa mở ra chỉ đụng bức tường hay để rơi vào khoảng không từ tầng lầu hai, nhiều cầu thang chẳng dẫn đến đâu, đụng tới trần nhà, nhiều pḥng nhỏ nằm trong pḥng lớn hơn,  ngăn kéo không đáy... dành cho ma dữ. Nhiều ḷ sưởi dành cho ma ra vào tự do và khắp nhà chỉ có 2 tấm gương nhưng úp mặt vào tường để tránh cho ma lành khỏi khó chịu khi thấy bóng dáng ḿnh... Và dĩ nhiên là sự chung sống trong 40 năm như vậy với các hồn ma không phải dễ dàng, đến nỗi với hệ thống chuông điện cực kỳ tinh vi phức tạp, người giúp việc và chắc cả các hồn ma, vẫn cứ lạc lối trong mê hồn trận của Sarah.

Sarah Winchester không tái giá, không bao giờ tiếp khách, không bao giờ rời tấm voan che mặt. Người giúp việc t́nh cờ gặp bà trong lúc không che voan liền bị đuổi. Thỉnh thoảng bà đánh dương cầm vào sáng sớm, chiếc đàn đă sai cung. Bà đổi pḥng ngủ mỗi đêm, tṛ chuyện với các hồn ma và không bao giờ chụp h́nh. Chỉ Đại học Y Khoa Yale có ảnh chân dung bà và người làm vườn chụp lén bà khi đă già, che voan, ngồi trên xe ngựa kéo.

                       x

Ngày 4 tháng 9 năm 1922, Sarah Winchester tụ họp các hồn ma lần cuối cùng trong pḥng họp rồi đi ngủ và chết trên giường. Lúc đó bà 83 tuổi, để lại toàn bộ gia tài cho cháu gái và vài triệu cho bịnh viện New Haven. Khi cô cháu bán các động sản trong nhà, phải cần 8 xe cam nhông chở đồ đạc mỗi ngày, liên tiếp sáu tuần rưỡi.

Chuyện ma quỉ ám ảnh có thể chỉ là dị đoan (dù cho đến nay nhiều người tưởng vẫn c̣n nghe tiếng nói mơ hồ, tiếng cửa va đập, tiếng búa nện đều... như hàng xóm bà đă từng nghe trong suốt 38 năm xưa...), nhưng Sarah Winchester đă thực hiện đến cùng những điều lương tâm bà sai khiến.

 

   

 

                                                                     Octobre 2003