BayNgayAmvc

Thơ Nam Dao

 

Bảy  ngày

 

 

 

Ngày gió

 

Chiều lộng gió cao

                       biển ŕ rào

Mây xa          em đi

          đi về phương nao ?

Nỗi nhớ nhung ta gom lại

    để dành nhóm lửa

Đợi em về

              một ngày

 

Một ngày

              xa là thế

một đời

              có biết ǵ khác chờ  đợi

... mà thôi

 

Bên kia bờ dậu con bướm trắng chập chờn nhất định không bay.

 

 

Ngày mất mặt trời

 

Những chiều sương

 trắng tóc

Mây bồng bềnh nhớ một cánh chim

Sao lẻ bạn

nhấp nháy

lời đá ngầm nhắc nhở van xin

 

Đêm

              Sao toàn những đêm ?

                                 đêm xám, đêm đen

Trái đất lộn mèo một chu kỳ tối

 

Ngày mất mặt trời

                  có kẻ uống say đến dại đến cuồng

vục vào huyễn không  chẳng chờ  chẳng đợi.

 

Đá rơi nước mắt

                       giọt đau,  

hai hàng nhũ thạch lệ ṛng ṛng

Đá ơi!

Hăy khắc vào miên viễn

                       những điều khó  nhớ

cho  chúng ta loài người đăng trí

                                                    đừng quên.

 

 

 Ngày đầy ắp em

Ṿng tay bắt chợt khoảng vắng

Nắng ngoài đă lên ngang đầu

Kẽ cửa khẽ  đùa giọt nắng

                       lẻn vào như em

 

Môi hồng ngọt như ngụm nước

Mắt xanh đơm sắc  da trời

Cơn gió lùa bao nhiêu mộng

Cho tóc bay trong gió

                                 chơi vơi

 

Em đến cho ngày đến

    bước dẫm trên mặt trời

Cỏ dưới chân chợt biếc

              Màu em

                                 Em ơi!

Tôi hiểu ḿnh bỡ ngỡ

Vào cuộc sống bừng men

Sáng nay

              trời hực nắng

Ngày đầy ắp em.

 

 

Ngày sắp đến...

                 tặng TCS 92

 

Nhả thơ cho nhện

                       chăng tơ vào đời

Vết chân anh trên thành phố - không - cần –có - anh – hùng

Kén vàng ươm nắng cuối đông

Cánh bướm mượt mà gió đợi

              cuối công viên nơn nà tuyết trải tới mênh mông.

 

Anh lại cất tiếng hát

đẩy đêm giật lùi vào nơi không ai đặt tên

ngày mai sắp đến

                       ...ngày mai.

 

Tiếng hát của Núi

                   đùa nắng Mai lên

                       xua vào chơi vơi những bóng đêm thừa thăi

...

    Những bóng đêm khôngcó tiếng con người.

 

 

 

Ngày bóng cờ...

 

·       Một vạt khăn trắng

giải lên

              trắng tinh

hỡi những kẻ bỏ tiền đi mua gái trinh

Chớ quên

              con gái của ḿnh.

 

·       Một vạt khăn thưa

      che cái cháp đen đậy đồng bạc trắng

Hỡi những kẻ uống không biết tởm

                                          ăn chẳng biết kinh

‘’dân chi phụ mẫu’’

Chớ quên

              bố mẹ của ḿnh.

 

·       Một vạt khăn sô

    Chôn đ́ một thời không c̣n trí nhớ

Hỡi ai ơi...

              thế thái với nhân t́nh!

 

·       Một vạt khăn hồng

                       buộc lại

thuở bóng cờ c̣n phơi phới

 

Anh em ơi!

    chớ quên một ngày bóng cờ sẽ rợp nắng b́nh minh.

 

 

Ngày phanh ngực

 

Mắt bèo gió nổi mây muôn hướng

về nhắn non sông sẽ nắng vàng

biếc trời cánh lượn đàn c̣ trắng

cựa ḿnh đất vỡ đón mùa sang

Nến chao hương lửa hồn oan đă

giải oan cho trắng chuyện nhân gian

gió ơi xin quét cho sạch đất

cho ngày phanh ngực bước thênh thang

 

 

Ngày nắng

 

Đêm mượt mà

              má lụa môi nhung

Đêm chớm đèn

                       chớ vội xin chờ

Đêm c̣n dài

                         dế van kêu nài nỉ

Đêm nhập nhoà tiếng trẻ nói mơ

 

Đêm đợi qua đêm

Chờ ngày mai đến

    chuyển mùa cho nắng 

                                 thắp sáng trần gian