Bẩy đêm
THƠ NAM DAO
1: ĐÊM UNG THƯ
1
Đêm ung thư
bật máu
Vi khuẩn đỏ
tùm lum
Vi khuẩn đen
gậm nhấm em
Vi khuẩn mặt lạnh như tiền
ngồi canh cổng
Mẹ gọi
... không lời thưa !
2
Tội chịu
tôi không yêu bằng tình yêu có tổ chức
Tội chịu
đêm tân hôn vợ tôi chưa xin được hộ khẩu
chuyện ăn nằm đăng ký nơi đâu
Tội chịu
khi dòng sông sinh lực tôi vượt mãi đê em
giờ này đã quá giới nghiêm
dòng sông trôi
có tình yêu nào đợi xin giấy phép ?
3
Vi khuẩn Hồng
sinh ra bằng chức năng Chớt Nhả
Quay tới
Bước lui
Mở ra
Đóng lại
chập chờ
Trên cánh đồng cuống rạ đã xác xơ
Vi khuẩn Ngu Ngơ
Gia công làm kế hoạch
Lấy cát trộn ước mơ
Xây lâu đài Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Vi khuẩn Say
Chân đông đá chân tây
Lè nhè chủ nghĩa suốt ngày
Vi khuẩn Lở
Thi nhau ùa đến tâm can
Đục nhân nghĩa bằng lời hay ý đẹp
Ý như gió bay
Và lời ? ...nước trôi sông
Vi khuẩn chuyên nghiệp-vụ-lập-công
Loại sống lâu này đuœ màu xanh vàng trắng đỏ
Chạy ra đóng cổng
Cây gậy tầm vông
Giơ cao
Quật xuống
Mẹ quặn mình
Mẹ thất thanh kêu
4
Tội chịu
Tôi ước mơ làm chim bay trên cao xa
Chơi với gió và bạn bè với nắng
Tội chịu
Tôi chẳng thể an tâm phất cờ hô khẩu hiệu
khi áo cơm không đủ, ai đành ?
Tội chịu
Tôi chẳng thể làm thứ tội đồ mà không sao
biết được tội mình
Lúc nào cũng gươm treo trên cổ
lưỡi gươm lạnh, gớm ghiếc và tanh
Tội gì cũng phải chịu !
Tội gì ?
5
Đêm ung thư
Mẹ khóc
Nước mắt nhỏ vào ngày mưng mủ
Làm mưa
Đêm Âu Lạc
Mẹ kêu
Âm ba nào vọng tới thiên thu
Đêm Lạc Việt
Mẹ gào
Vệt máu nhiễu cầu vồng bẩy sắc
Rách toạc trời xanh
Đêm vẫn đêm
Mẹ gọi thất thanh
những tế bào trong cơ thể còn lành
Hãy theo hướng tim còn đập
Lên đường về phía lời ru
À a à a ơi...
Rồi ra núi đổi sông rời
Gió bay nhưng tiếng à ơi vẫn là...
2: ĐÊM MÀY CHAU
Chau
chau
biếc mày xanh
Giấc ngủ lại
vật vờ
Mi mi khép hồng môi
chao kỷ niệm bồng bềnh
Nhan sắc ấy, còn đâu
Thiên đường kia, mất rồi
Sự thật ?
oằn oèo múa mép khua môi
*
Hỡi tôi ơi
Xin cho tôi ngủ
Như dòng sông kia bình yên
Sóng sánh trăng chênh chếch lưỡi liềm
*
Đêm ngủ lại
ven bờ thành phố hóa lân tinh
Đêm thật đêm
Đêm thật
một mình
Đêm đến tận mênh mông
*
Nhan sắc vẽ vời
Lý tưởng viển vông
Chợt rụng rời giữa có và không
Mày xanh mi biếc môi hồng
Tỉnh ra sóng đã bềnh bồng cuộn trôi
Tôi ơi hỡi, Tôi ơi !
3: ĐÊM TÌNH
Đàn kêu
Tích tịch tình tang
Ai tìm ai hỏi ai lỡ
đa mang
Trăng rõi
trăng soi
Trăng tròn khuyết ?
‘’ Ai mang công chúa dưới hang về lầu ‘’
*
Về lầu son
má hồng sao nhạt nhòa nước mắt
Còn so dây
Còn hát
ơi hỡi tình tang
ơi hỡi đêm sâu
Chừ tình lang
Tình tang nơi đâu
Trống thưa - phách lạc - đêm sầu
Đàn còn kêu ...
*
Đàn kêu
tích tịch tình tang
Ai lỗi hẹn
Ai đa mang
Ai bật cung đam mê nốt chùng phím lạc
Xin cứ qua sông
đừng sợ lỡ làng
Xô bờ cát trắng
đêm tình chớ ngại bước sang.
4: ĐÊM LỬA
Đêm lửa chạm mây
Chi chi chành chành
Một thoáng chân mày
Ù à ù ập
Bốn phía chân mây
Về giăng tóc rối
Mưa dầm nắng gội
Ù à ù ập
Hờ ơ ơ anh ...
*
Chi chi chành chành
Đêm xanh nổi lửa
Con ngựa dựt cương
Ngựa hồng tung vó lên đường
À ơ ơ em ...
*
Chi chi chành chành
Suối âm dương vờn quanh
Lửa trong ngoài bùng đỏ
Hờ ơ ơ ...
Trên cơ thể cuộc sống căng đầy
À ơ ơ ...
Em với anh đây
5 : ĐÊM CHỢ
Kẻ chợ ngừng chân
nhặt bóng
chiều rơi
trả người về
đêm chợ.
1
Nhạc xập xình
Môi son choét đỏ
Móng tay dài vuốt nhọn,
loài chim
chập chờn bay
không có tổ
2
Những chiếc loa người khua môi múa mỏ
Những quầng mắt thâm nhòe nhoẹt phấn nâu
Những cái hũng đen
giữa hốc đầu lâu
nhe hàm răng trắng nhởn
Có phải cười ?
Hay là…
long lanh đôi dòng lệ ấy trong sâu ?
3
Quán bia ôm
Ôm đi !
Cho mãi mãi đêm dài
Như dằng dặc những tháng năm qua
Khẩu hiệu xưa trên bức tường nhà
Đang tróc thịt lột da
Chữ cái chữ con lổn nhổn
« Yêu ước nghĩ à êu ... xã ội chủ … ĩa »
4
Em ôm
tôi là tượng đá
Tôi ôm một vòng khẳng khiu
như cành cây khô trụi lá
Em kêu một ly chanh đá
Miệng ly vệt son nhạt nhòa
Vết máu ứa ra...
5
Ôm nữa đi
« Vì tương lai con em chúng ta »
Anh zzô zzô đi
«... tất cả cho mai sau »
Một trăm phần trăm
Nè anh…
nè đây biển cả
nè đấy ruộng dâu
Nôn ọe làm gì giữa những từ vô nghĩa ?
6
Em ôm
tôi là tượng đá
Bỏ quên từ thời đồ đá
Tôi ư ? một nửa thây ma
Nửa kia là mùa đông giá
Thị trường vấn đề qui luật
Thôi, zzô anh ơi, zzô đi
Một trăm phần trăm, sự thật
giá còn rẻ mạt, mấy khi...
Em ơi
Dìu nhau vào thời đồ đểu
Chân bước
Nhạc xập xình
Kinh tế hẳn sẽ lên ?
7
Em ôm
tôi là tượng đá
Cùng nhau về thời đồ đá
Một con không cửa không nhà
Một thằng không mẹ không cha
Giữa thời bán luôn quá khứ
A !
Cái thời khốn nạn
Bây giờ ai địch, ai ta ?
8
Nhạc xập xình
Nhạc cứ thế xập xình
Ô này đêm chợ
Ớ i hỡi mẹ cha !
Lẽ nào đêm dài
đêm mãi , cứ đêm ta...
6: ĐÊM THĂM THẲM
Vạch nét mi cong
chiều
nghiêng ngả
Gió bỗng chập chùng mùa xa
Giăng giăng trời hạt mưa sa
Ta trở về
Một mình ta
Một mình ...
*
Bãi lau đùa gió dạt
Đêm thăm thẳm
Đêm già
Một tiếng mõ từ đâu văng vẳng
Về ta...
*
Về với ta
Về với ta
Để rồi về với bao la
Một mình
7: ĐÊM TA
Gió đổi mùa
Vàng thu
bướm vàng chập chờ
lá vàng chập chùng
Bếp nhà ai cời lửa
bập bùng
Thu hẹn
thu về
thu phôi pha
*
Từ bao la
Vẳng về khúc đàn.
Từ tạ
một ngày về.
Còn xa
Tôi còn mơ ước gì ở đây ?
*
Đêm cằn cỗi
Con thạch thùng tặc lưỡi :
Rồi thì cũng qua một đời...
Hãy cho tôi nằm, tôi ngủ !
*
Đêm bạc nghĩa
Con muỗi vô duyên còn mãi vo ve
Đêm vắng hoe
đêm rỗng
Một vòng tay
Thôi biết rồi !
Im đi !
Ta đã ba mươi năm nhịn ăn nhịn nói
*
Cứ như thế
đêm đã thật đêm dài
Đêm hung hăng
đêm lấn mãi vào ngày.
Cứ như thế
... đêm, lại đêm
vẫn lại đêm hoài
Ới hỡi đêm ta !